Khi tỉnh lại, Nhạc Trạm cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra. Hắn khó chịu vỗ vỗ cái trán, khẽ r3n rỉ hai tiếng, sau đó chờ nương tử nhà mình tới an ủi, nhưng đợi nữa ngày vẫn chẳng thấy đâu.
Hắn mở mắt một cách khó khăn, phát hiện chỗ nằm bên cạnh mình trống không, lập tức đỏ bừng hốc mắt, tủi thân mếu miệng. Hắn đang muốn lên tiếng gọi nàng thì bỗng nhìn thấy nàng đang ghé vào bên mép giường ngủ.
Hắn yếu ớt giơ tay chọc chọc nàng, không thấy có phản ứng bèn dịch đầu qua, nhìn thấy dưới mí mắt nàng là quầng thâm xanh đen thì đau lòng không tả nổi.
Hắn cố gắng chống người ngồi dậy, bò xuống ôm Kỷ Duy Tâm lên giường, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng. Đắp chăn lên xong, hắn ôm chặt nàng, nghe bên ngoài có tiếng loạt xoạt thì vừa lòng nhắm mắt ngủ tiếp.
"Kẹttttttt...."
Cửa phòng bị đẩy ra một khe hở nhỏ. Hắn híp mắt quay đầu nhìn xem. Tiểu Cương Tử đang thò đầu từ cửa vào, nhìn hắn cười hì hì. Hắn cũng tươi cười đáp lại. Nhóc con lập tức chui vào trong phòng.
Tiểu gia hỏa rất biết tự giác, bước đi nhẹ nhàng đến mức Nhạc Trạm cũng không nghe thấy được âm thanh. Hắn nhìn nó bước đến bên giường, rút tay từ sau lưng ra, cầm thứ gì đó lắc lắc trước mặt hắn.
Đó là một quả nho màu tím.
Tiểu Cương Tử đưa quả nho đến bên miệng Nhạc Trạm, chờ hắn há miệng, đột nhiên ném quả nho vào trong. Nhạc Trạm suýt chút nữa bị nghẹn chết, hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn qua. Tiểu Cương Tử che miệng cười trộm.
Hắn căm giận nhai quả nho.
Đậu má ngọt quá!
Hắn chép miệng, dùng khẩu hình nói: "Còn nữa không?"
Tiểu Cương Tử sáng mắt gật đầu, xoay người rón rén đi ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, cửa lại mở ra lần nữa, Tiểu Cương Tử cầm theo một chùm nho tiến vào. Nhạc Trạm nhe răng cười, nhóc con cũng cười theo, cười xong thì đứng cách chỗ hắn một bước, ngắt một quả nho đung đưa trước mặt hắn, ý bảo hắn há miệng.
Nhạc Trạm tức giận tới suýt hộc máu, hung hăng trừng mắt nhìn nó một cái, dùng khẩu hình nói: "Đưa đây cho lão tử!"
Tiểu Cương Tử dùng khẩu hình trả lời lại hắn: "Lão tử của ta ở bên ngoài."
Nhạc Trạm: "......"
Hắn cẩn thận buông Kỷ Duy Tâm ra, xốc chăn lên muốn xuống giường. Tiểu Cương Tử lập tức giơ quả nho lên trước mặt hắn, cười toe toét. Nhạc Trạm hết sức cạn lời. Quần áo trên người Kỷ Duy Tâm vẫn còn nguyên vẹn nhưng hắn vẫn dùng chăn che nàng kín mít.
Hiện tại hắn đầu nặng chân nhẹ, cả người mềm oặt không có sức, vốn muốn xuống giường tìm tên nhóc kia đòi nho ăn, nhưng lúc này hắn ngồi ở mép giường thở hồng hộc, không nhấc lên được chút sức lực nào.
Tiểu Cương Tử thấy hắn đáng thương, cực kỳ lương thiện mà đưa nho tới, còn nhân cơ hội ngắm Kỷ Duy Tâm một cái.
Nhạc Trạm đoạt lấy nho xong thì chuẩn bị đuổi người. Tiểu Cương Tử chỉ chỉ Kỷ Duy Tâm nói: "Ngươi để dành cho tỷ tỷ một ít!"
Không được nhớ thương tức phụ của ta!
Nhạc Trạm nổi giận, nhấc chân định đá nó, nhưng không duỗi chân ra được.
Đến khi Tiểu Cương Tử đi ra ngoài rồi, hắn vẫn ngồi trên giường thở d ốc. Đối đầu với tiểu gia hỏa kia một lúc, hình như đầu hắn cũng không còn đau như trước nữa. Hắn muốn gọi Kỷ Duy Tâm dậy ăn nho, nhưng lại không nỡ đánh thức nàng. Khó xử nửa ngày, cuối cùng hắn nghĩ ra được một cách.
Hắm ngắt một quả nho, nhét vào trong miệng mình, sau khi nuốt xuống thì thừa dịp trong miệng vẫn còn vị ngọt mà cúi người hôn Kỷ Duy Tâm. Đầu lưỡi khẽ li3m miệng nàng, thành công đánh thức nàng.
Kỷ Duy Tâm vừa mở mắt đã thấy Nhạc Trạm kề sát mặt vào nàng, còn đang thè lưỡi. Thấy nàng tỉnh, hắn lập tức cười toe toét.
"Nương tử, có ngọt không?"
Vương gia đi đâu rồi? Buổi sáng, thời điểm Lý đại thẩm nói chuyện phiếm với cha của Tiểu Cương Tử có nhắc tới ngoài thôn có một đám người mặc đồ đen đang canh giữ. Bởi vì thôn của bọn họ thường không cho người lạ vào, trước cổng thôn còn nuôi ong nên không ai dám tự tiện xông vào. Kỷ Duy Tâm và Nhạc Trạm lúc này mới nhớ tới chuyện trước đó hai người bị bắt cóc. Đúng là không có chút cảnh giác nào của người bị hại!
Những người đó là người của Vô Thường Môn không thể nghi ngờ. Nếu hai người bọn họ còn không nghĩ cách thì không biết chừng khi nào Hắc Minh sẽ tìm ra biện pháp xông vào thôn.
Kỷ Duy Tâm và Nhạc Trạm liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt đều lo âu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!