Lại một người khác hỏi: "Đại muội tử, người lúc sáng kia là nam nhân của muội sao? Trông thật là anh tuấn!"
Một người cười trêu ghẹo: "Phương Tử, mau thu lại nước miếng của ngươi đi. Làm trò trước mặt muội muội đây, mơ ước nam nhân của người ta, ngươi có biết xấu hổ hay không?"
Người nọ đỏ mặt trả lời: "Ta chỉ hỏi một chút thôi thì có làm sao? Trước giờ chưa từng gặp qua nam nhân nào tuấn tú như vậy, chẳng lẽ người không hiếu kỳ?"
Mấy phụ nhân cười thành một đoàn, Kỷ Duy Tâm có chút ngượng ngùng, sờ sờ mũi, cúi đầu ngồi xuống bên cạnh Lý đại thẩm. Lý đại thẩm làm người đáng tin cậy nhất, quay ra mắng mấy phụ nhân kia: "Các ngươi đủ rồi đấy. Tiểu cô nương nhà người ta không thô lỗ giống như mấy ngươi đâu, nói chuyện chú ý một chút!"
Mấy người kia cũng không có ác ý, cười đùa một lúc liền nói sang việc nhà.
Kỷ Duy Tâm không biết giặt đồ như thế nào, học theo Lý đại thẩm, thấy bà ấy như thế nào thì làm theo, luống cuống tay chân bận rộn một lúc, cuối cùng cũng giặt được kha khá.
Lý đại thẩm vừa giặt đồ vừa tán gẫu với nàng, đều là chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi: gà mái nhà họ Trương chạy sang lồng gà nhà họ Vương đẻ trứng, nhánh cây sơn tra của nhà họ Vương leo sang sân nhà họ Trương; nhặt được đai lưng của Trần Tam trước cửa nhà Lưu quả phụ, yếm của vợ Trần Tam lại rơi ở nhà bên cạnh… đủ loại chuyện lung tung rối loạn đến mức Kỷ Duy Tâm phải bật cười.
Giặt quần áo xong, mọi người cùng nhau về thôn. Kỷ Duy Tâm đi theo sau Lý đại thẩm, mới vừa tới cửa đã nghe được tiếng Nhạc Trạm kêu to "Ai ui ai ui". Nàng ôm bồn chạy vào phòng, thấy thằng nhóc cứng đầu đang cầm một bắp ngô đã ăn sạch, hưng phấn ngồi trên lưng Nhạc Trạm, miệng cười hi hi ha ha kêu "Lộc cộc lộc cộc cha cha!"
"Nhãi ranh, con mau xuống đây cho ta! Ta thấy, con hai ngày không bị đánh liền ngứa da có phải không?" Lý đại thẩm mắng một tiếng, xách thắng nhóc cứng đầu kia xuống, cướp lấy bắp ngô trong tay nhóc con, gõ một cái lên đầu nó.
Thằng nhóc bướng bỉnh ôm đầu trốn đông trốn tây, không phục kêu lên: "Chính hắn nói đau lưng lên con mới giúp hắn lộc cộc lộc cộc!"
Nó nói phương pháp mát xa độc đáo của nhà bọn họ là "Lộc cộc lộc cộc". Bình thường Lý đại thẩm đau lưng sẽ bảo nó ngồi lên lưng mình một lát, rất hữu dụng. Thế nhưng Nhạc Trạm bị thương, sao chịu nổi cái này!
Vì thế Lý đại thẩm lại cho nó một gậy: "Vậy con cũng không biết nhẹ một chút à? Trên người hắn có vết thương, nhỡ con ngồi chết hắn thì phải làm sao?"
Nhạc Trạm ghé vào bên mép giường ho khan không ngừng, cố gắng giải thích thay thằng nhóc: "Ta không yếu đuối như vậy…Không trách nó, là ta bảo nó ngồi."
Chẳng qua nếu biết trước sẽ nặng như thế, hắn có chết cũng không tự mình tìm ngược!
Kỷ Duy Tâm đưa tay dọc theo lưng hắn, ấn vài cái. Nhạc Trạm tức khắc cảm thấy dễ chịu hừ nhẹ: "Ừm, thật thoải mái~Sang phải một chút…thêm chút nữa…Chính là chỗ đó! Ưm…Thoải mái~"
Nhóc con đang ôm đầu chạy tán loạn lập tức thò đầu tới xem, thấy dáng vẻ hưởng thụ híp mắt của Nhạc Trạm, bèn cởi giày bò lên giường, chen vào giữa hắn và Kỷ Duy Tâm, nằm xuống: "Tỷ tỷ, ta cũng muốn, ta cũng muốn!"
Kỷ Duy Tâm cười, cũng ấn cho nó hai cái. Không biết có phải thật sự thoải mái hay không, nó cũng học theo dáng vẻ của Nhạc Trạm kêu lên: "Ừm, thật thoải mái~~~ sang bên trái một chút…"
Nhạc Trạm ngồi bên nhìn nó kiểu , trong đầu thoái hiện lên gương mặt vô hại và phúc hậu kia của Quả Quả, chợt tấm tắc. Hài tử trưởng thành có lẽ cũng không khác thằng nhóc cứng đầu này lắm, trời sinh đã được trang bị sẵn kỹ năn tranh sủng, cướp tức phụ nhà người ta dễ như trở bàn tay.
Kỷ Duy Tâm đi sắc thuốc mà lão lang trung đã kê, sai thằng nhóc cứng đầu đứng ở bên cạnh canh lửa, còn nàng về phòng xem tướng công nhà mình.
Nhạc Trạm tựa vào đầu giường, nhàm chán đùa giỡn một con muỗi đã bị hắn làm cho quay vòng vòng. Vừa nhìn thấy Kỷ Duy Tâm, hắn liền cười híp mắt, đợi nàng đến gần thì ngay lập tức ôm lấy eo nàng, hừ nhẹ: "Nương tử, người ta rất nhớ nàng đấy~~"
Kỷ Duy Tâm không dao động, nắm lỗ tai hắn kéo xuống, thấy sắc mặt hắn vẫn còn xanh liền nhăn mày: "Đau không?"
Đau sắp chết rồi!
Nhạc Trạm tủi thân gào thét ở trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười hết sức nhẹ nhàng: "Nàng hôn ta một cái thì không đau nữa!"
"Đã là lúc nào rồi còn muốn đụng chạm? Có phải không được rồi không?" Kỷ Duy Tâm thật sự muốn cho hắn hai cái tát.
Nhạc Trạm lập tức bẹp miệng, nhìn nàng đầy ủy khuất, nước mắt lưng tròng. Bộ dáng kia, thật sự đáng thương miễn bàn. Kỷ Duy Tâm cực kỳ bất đắc dĩ, làm sao hắn có thể giả bộ đáng thương thuần thục như vậy được nhỉ?
Cuối cùng nàng vẫn thỏa hiệp hôn lên trán hắn một cái. Nước mắt của hắn lập tức thu lại, nhiệt tình kéo tay nàng: "Nương tử thật tốt! Ta yêu nàng nhất!"
Kết quả nhận được cái nhìn xem thường của Kỷ Duy Tâm.
Hai người ngọt ngọt ngấy ngấy một lúc. Kỷ Duy Tâm đi ra ngoài xem thuốc sắc thế nào, phát hiện trước bếp lửa chỉ còn lại chiếc ghế con, không biết thằng nhóc cứng đầu đã chạy đi đâu. Nàng thấy thuốc đã được nên liền đi tìm người, kết quả nghe được âm thanh làm nũng của nhóc con ở bên ngoài phòng bếp: "Nương, người tốt nhất! Con yêu người nhất!"
Kỷ Duy Tâm: "…" Đậu má, chắc chắn tiểu từ này vừa núp ở góc tường nghe lén bọn họ nói chuyện!
Bên trong vang lên tiếng Lý đại thẩm mang theo ý cười: "Nhãi ranh, muốn gì nói thẳng! Lại bắt chước đứa ngốc nào học mấy thứ linh tinh này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!