Chương 16: (Vô Đề)

"Vô tội cái đầu ngươi!!!" Kỷ Tuy Tâm ngồi bên kia tức giận mắng.

Nhạc Trạm vội vã muốn giải thích, cố tình Bạch Tư Tư cứ dính sát vào hắn, một bên dùng mu bàn tay cọ mặt hắn một bên dùng âm thanh nũng nịu hỏi: "Trạm lang, chàng nóng lắm sao, tại sao chàng lại đổ nhiều mồ hôi vậy?"

Mùa hè nắng nóng ngươi cứ dính sắt ta như thế, không nóng mới là lạ! Kỷ Duy Tâm bị Hắc Minh túm chặt lại hơn. "Bạch Tư Tư, bà đây muốn quyết đấu với ngươi!!!"

Hắc Minh nghe được, liền thấy đau đầu, chỉ dùng một câu đe dọa nàng: "Câm miệng!" Hắn lại nhíu mày liếc một cái qua Bạch Tư Tư: "Đừng có quậy."

Bạch Tư Tư một chút cũng không sợ, còn cố ý cười hì hì ôm lấy cổ Nhạc Trạm, Hắc Minh liền mặc kệ ả, nghiêng đầu ra lệnh cho đám hắc y nhân nói: "Về sơn trang*." Nói xong liền kéo Kỷ Duy Tâm dẫn đầu bước đi.

*Sơn trang: nhà trên núi.

Bạch Tư Tư đứng dậy xong, muốn đỡ Nhạc Trạm, bị hắn nghiêng người né tránh, ả cười một tiếng, trực tiếp đem cổ áo hắn túm lên, lôi kéo đi lên phía trước.

Vô Thường sơn được xây phía sau sườn núi, đi theo con đường nhỏ vòng qua là vào tới. Đến lãnh địa của Vô Thường sơn, Bạch Tư Tư lập tức liền ngoan ngoãn lại rất nhiều, ả và Hắc Minh cùng nhau đi ở phía trước, hắc y nhân đi phía sau nhìn chằm chằm hai phiếu thịt. Bên cạnh đường đi có một núi nhỏ, ở phía dưới có thể nghe mơ hồ tiếng nước chảy ào ào thanh thoát.

Nhạc Trạm và Kỷ Duy Tâm thật không dễ mới có thể đi chung một chỗ, Kỷ Duy Tâm lại bởi vì tức giận nên không chịu để ý hắn, tay hắn lại bị cột chặt, chỉ có thể dùng một bên bả vai chọt chọt nàng: "Nương tử, nàng đừng không để ý tới ta, liếc ta một cái thôi cũng được!"

Kỷ Duy Tâm hừ lạnh một tiếng.

Cuối cùng cũng để ý hắn, Nhạc Trạm tiếp tục cố gắng chọt nàng: "Nương tử, chúng ta rất mau đều sẽ mất mạng, nàng cũng đừng tức giận."

Kỷ Duy Tâm bĩu môi, hỏi hắn: "Vết thương của chàng như thế nào rồi, còn đau hay không?"

Hắn vui sướng hài lòng lắc đầu, liên mồm cười nói: "Không đau không đau! Nàng cho ta ăn một viên thuốc liền không còn đau."

Kỷ Duy Tâm bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng, vì thế nhíu mày nhìn hắn: "Ai cho?"

Nhạc Trạm sửng sốt, ánh mắt trở nên có chút hoảng loạn, muốn đổi đề tài, thấy kỷ duy tâm nheo hai mắt lại, lập tức ủ dột cúi đầu xuống: "Là Bạch Tư Tư."

Quả nhiên là thế! Kỷ Duy Tâm lại hừ lạnh một tiếng, đi nhanh hai bước cách xa hắn.

Nhạc Trạm chạy nhanh đuổi theo, đáng thương hề hề lại chọt người nàng: "Nương tử, nàng đừng tức giận hại thân! Ta đây trong sạch mà."

Kỷ Duy Tâm lại đi nhanh một bước tránh ra, hắn lại đuổi theo, vòng đến cái ao nhỏ trong cạnh hang núi, uy hiếp nói: "Nàng còn tức giận ta liền sẽ nhảy xuống! Ta nói là làm đấy!"

Kỷ Duy Tâm khinh thường liếc mắt một cái, lại chợt sửng sốt, một ý tưởng lấp lóe hiện lên.

Kỷ Duy Tâm ra hiệu bảo Nhạc Trạm đứng lại gần nàng, nhỏ giọng hỏi: "Chàng biết bơi không?"

Nhạc Trạm nhìn sang nàng đầy thắc mắc, lại theo hướng ánh mắt nàng nhìn về hướng dưới núi nhỏ, hiểu rõ ý đồ của nàng liền mãnh liệt lắc đầu: "Không biết, ta……" Câu kế tiếp còn chưa nói xong, hắn đã bị chân Kỷ Duy Tâm hạ một cước đá xuống nước.

Kỷ Duy Tâm theo sát nhảy xuống, hắc y nhân đằng sau mắt thấy tình huống không ổn tức khắc duỗi tay bắt lại, lại chỉ đủ nắm một mảnh góc áo của nàng. Khi Hắc Minh và Bạch Tư Tư quay đầu lại, đã chậm một bước, chỉ nghe được hai tiếng rơi xuống nước.

Ánh mắt Hắc Minh lập tức lộ rõ vẻ nguy hiểm: "Đi xuống hạ du* chặn bọn chúng lại!"

*Hạ du: Đoạn sông gần ra tới biển.

Hắc y nhân lập tức khai triển khinh công hướng chân núi chạy xuống, cùng lúc đó, Nhạc Trạm đang ra sức vùng vẫy ở giữa sông, đầu lúc cao lúc thấp, đứt quãng kêu la: "Nương tử, cứu mạng!"

Kỷ Duy Tâm giãy giụa một lúc lâu mới cởi bỏ được dây thừng sau lưng, sau đó bơi tới sau lưng hắn chui xuống nước giúp hắn cởi bỏ dây thừng, lại bị hai tay hắn đang giãy dụa lung tung ấn xuống mặt nước, sặc vài ngụm nước. Thật vất vả từ trong nước chui ra được, nàng hung hăng đánh vài cái l3n đỉnh đầu Nhạc Trạm: "Tên chết tiệt này, chàng muốn dìm chết ta phải không!"

Nhạc Trạm lộc cộc vùng vẫy, Kỷ Duy Tâm duỗi tay đem hắn kéo lên, hắn ôm được cánh tay nàng liền bắt đầu uất ức kêu la: "Rõ ràng do nàng đá ta xuống dưới trước."

Kỷ Duy Tâm tức giận trừng hắn một cái, lại nhìn khắp nơi, quan sát địa hình xung quanh.

Nhìn quanh một lượt, hai bên sườn là vách đá cao đến vài chục trượng, trước sau đều là mặt nước mênh mông vô bờ, nàng nỗ lực xác định phương hướng, bắt đầu kéo Nhạc Trạm hướng về phía trước tiếp tục bơi.

Cả người hăn đều dựa vào thân hình nhỏ bé của nàng, bị đè sâu muốn chết, Kỷ Duy Tâm bơi được một đoạn liền mệt không chịu nổi, tức giận đem hắn đẩy ra, thấy hắn kêu một tiếng đầy sợ hãi lập tức lặn xuống dưới, bơi nhanh qua đem hắn kéo về. "Chàng tốt xấu gì cũng phải tự nổi lên một chút nha, ta cứ phải kéo theo chàng thì bơi tiếp thế nào đây!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!