Chương 15: (Vô Đề)

Editor: Bắt đầu từ chương này Linh sẽ đổi xung hô của Kỷ Duy Tâm với Nhạc Trạm từ ta

-ngươi thành ta

-chàng nha.

Tình cảm bắt đầu thăng hoa rồi!!!

____________________________________________________

Toàn bộ cơ thể của Nhạc Trạm đều đè lên người Kỷ Duy Tâm, cố tình chính người nàng cũng có vài vết thương, sức cùng lực kiệt, thiếu chút nữa bị hắn đè ngã xuống. Nàng gồng mình chống đỡ, nhìn quanh khắp nơi, phát hiện khoảng mười trượng* phía trước có cái hang động nhỏ có thể trốn vào, vì thế gian nan khiêng hắn từng bước nặng nhọc đi qua.

*Trượng là một đơn vị đo chiều dài cổ của Việt Nam và Trung Hoa. 1 trượng = 4,7 mét.

Vào hang động, nàng rốt cuộc hết sức, ôm hắn cùng nhau ngã xuống. Nhạc Trạm kêu đau một tiếng, nàng vội vàng cúi đầu xem vết thương của hắn, chỉ thấy hắn che ngực lại, thống khổ đến nỗi mắt không mở ra nổi, hô to: "Nương tử, ta đau quá! Thật sự rất khó chịu."

Kỷ Duy Tâm lập tức nổi lên nước mắt, nàng dùng tay áo lau đi vết máu trên mặt hắn, nhẹ giọng dỗ dành: "Ta biết ta biết, chàng cố gắng nhịn một chút, Dịch Lâm rất nhanh sẽ tới cứu chúng ta, một chút nữa thôi ta sẽ đưa chàng đến chỗ đại phu, được không?"

Nghe thấy âm thanh khóc nức nở của nàng, Nhạc Trạm suy yếu nâng mí mắt lên, nhìn đến bộ dáng lã chã muốn khóc của nàng lập tức lại đau lòng, giơ tay lau khóe mắt đọng nước mắt của nương tử nhà mình, cố gắng mỉm cười, nói: "Ta đùa nàng đấy, cũng không phải rất đau, thật đấy."

Kỷ Duy Tâm dựa vào vách đá ngồi xuống, sau đó để hắn dựa vào ngực bản thân: "Biết rồi, tên ngốc này."

Hắn có bao nhiêu đau, nàng sao lại không biết được. Từ nhỏ cẩm y ngọc thực*, được chăm sóc như hòn ngọc quý, một chút công phu tự vệ cũng không có, một đấm kia như muốn nửa cái mạng của hắn. Nhìn đến cặp lông mày của nhíu chặt, muốn giãn ra cũng không được sẽ biết!

*Cẩm y ngọc thực: Cuộc sống giàu sang

Nhạc Trạm dựa vào nàng, người Kỷ Duy Tâm mềm như bông, thoải mái cực kỳ, hắn mệt mỏi, lại muốn nhắm mắt. Kỷ Duy Tâm huơ nhẹ tay nhỏ: "Đừng ngủ!"

"Được" Nhạc Trạm nỗ lực dựng dậy mí mắt, "Nương tử, nàng hôn ta một cái được không?"

Kỷ Duy Tâm liền cúi đầu xuống, đặt một cái hôn lên trán hắn, hắn lại la to: "Không được không được, muốn hôn môi cơ!" Nói liền dẩu môi lên đòi hôn.

Kỷ Duy Tâm gõ lên trán hắn một cái, hắn bất mãn hừ hừ lại cảm nhận được trên môi có thứ gì mềm mềm mổ lên một chút, Nhạc Trạm nháy mắt liền thỏa mãn tươi cười, chẳng qua  nụ cười kia nhìn kiểu gì cũng thấy cực kì suy yếu, Kỷ Duy Tâm vừa tự trách vừa đau lòng.

Nhìn đến mí mắt hắn chớp chớp tựa hồ lại muốn ngủ, Kỷ Tuy Tâm nóng nảy, vội vàng nói với hắn vài lời hấp dẫn lực chú ý của hắn: "Kể cho ta một vài chuyện lúc còn bé của chàng được không?"

Nhạc Trạm suy yếu nói một tiếng "Được", bỗng nhiên lại cười hắc hắc một chút, ngẩng mặt lên, chớp hai mắt nhìn nàng: "Nương tử, thật ra chúng ta khi còn nhỏ đã gặp nhau, nàng còn nhớ rõ không?"

Kỷ Duy Tâm thật nỗ lực suy nghĩ:  "…… Không nhớ rõ."

Nhạc Trạm tiếp tục nói: "Có một năm phụ hoàng đưa ta và hoàng huynh đi đến nhà nàng làm khách, lúc ấy nàng béo lùn lại chắc nịch, còn không cao đến cái bàn đâu. Nhưng nhóc con nàng đấy, lần đầu tiên gặp mặt liền đánh ta một trộn!" Hắn bĩu môi nhìn Kỷ Duy Tâm, hừ một tiếng.

Kỷ Duy Tâm vui vẻ: "Thật vậy sao? Tại sao ta lại đánh chàng?"

"Làm sao mà ta biết được!" Nhạc Trạm hiện lên biểu tình căm tức, kích động đến mức tạm thời quên vết thương trên người "Ta căn bản không có chọc đến nàng!"

Nhưng Kỷ Duy Tâm không tin: "Con người của ta vốn rất chính trực, nếu chàng không trêu chọc ta, ta liền sẽ không đánh chàng, ta đây còn sợ tay đau!" Vẻ mặt nàng chắc chắn, "Nhất định là chàng khiêu khích ta!"

Khí thế Nhạc Trạm lập tức bị đánh bay, rầm rì nói: "Ta chỉ muốn đùa nàng một chút, ai biết nàng thuộc loại không thích chơi đùa, nhìn qua vô cùng hung dữ, thế nào lại có con dế cũng sợ."

Kỷ duy tâm: "……"

Đời này nàng sợ nhất là những loài côn trùng như thế, Kỷ Trạch khi còn nhỏ cũng thường xuyên bắt các loại sâu bọ dọa nàng, nàng mỗi lần đều uất ức lẽo đẽo theo sau tố cáo với cha Kỷ , vì thế không ít lần Kỷ Trạch ăn đòn , nhưng hình như hắn ta vẫn không biết đau là gì.

Đợi đến khi Kỷ Duy Tâm lớn lên một chút, mỗi lần Kỷ Trạch chọc nàng, hai người liền bắt đầu đánh nhau, trong sân huấn luyện của cha Kỷ có rất nhiều vũ khí, hai người thấy thứ gì liền cầm lên đánh, như muốn chém chết đối phương thì thôi. Mỗi lần hai người đều đánh đến khi mặt mũi bầm dập, sau đó cùng nhau bị treo lên cay đại thụ ở sân trước phòng cha mẹ, một lần liền bị treo đên một hai canh giờ.

Sau đó hai người lại cùng nhau đi theo cha Kỷ học võ, Kỷ Trạch có tài năng, cha Kỷ huấn luyện hắn tương đối nghiêm khắc, cho nên nhanh chóng tiến bộ. bản thân Kỷ Duy Tâm  có cái tính tình ba ngày đi đánh cá thì hết hai ngày phơi lưới, hơn nữa nàng càng lớn càng xinh đẹp, cha nàng không nỡ đánh mắng, liền cho nàng tùy ý. Vì thế mức chênh lệch giữa nàng và Kỷ Trạch càng lúc càng lớn, sau lại yếu đên mức có thể bị một đòn của Kỷ Trạch liền nằm bò, nên rất nhanh chóng mình hiểu lấy, không đánh nhau với hắn ta nữa.

Tuy nhiên, lúc này nàng thật sự rất hối hận lúc trước không nghiêm túc học võ, nếu không thì cũng tùy tiện đi theo cha già học hai chiêu phòng thân, thế thì cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh đáng thương như thế này. Trước kia ở nhà có cha Kỷ thương yêu, ra cửa có Kỷ Trạch che chở, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều không cần nàng ra tay, ngẫm lại liền cảm thấy bản thân vô cùng thảnh thơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!