Chương 42: (Vô Đề)

Nét mặt Yến Vu Ca bỗng chốc không giữ được bình tĩnh, hắn thực sự rất muốn biết quản gia đang nghĩ gì trong đầu: "Vì sao ngươi lại đoán là đương kim thánh thượng?"

"Thuộc hạ cảm thấy, bệ hạ rất quan tâm đến số hai mươi mốt, nhưng nếu số hai mươi mốt bước vào triều đình, đạt được công danh, giữa bệ hạ và số hai mươi mốt, sẽ nảy sinh khoảng cách…"

Lúc trước khi nhiếp chính vương đặc biệt chú ý đến số hai mươi mốt, quản gia đã cẩn thận điều tra nhà họ Độc Cô đến tận gốc rễ, chỉ thiếu điều moi ra cả tổ tiên tám đời của người ta.

Tất nhiên, tình hình cụ thể mà ông ta điều tra được cũng không khác biệt lắm so với ban đầu, chủ yếu là hiểu rõ hơn về Độc Cô Liễu.

Dựa vào sự hiểu biết của ông ta về hoàng đế và Độc Cô Liễu, sự việc tám chín phần là như thế này, hoàng đế coi trọng Độc Cô Liễu, nhưng tình cảm của họ nồng ấm, là bởi vì Độc Cô Liễu không phải người trong triều, không bị cái chảo nhuộm lớn chốn quan trường nhuộm cho sặc sỡ, mặt trắng lòng đen.

Tiểu hoàng đế thân thiết với Độc Cô Liễu, là vì sự trong sạch thoát tục trên người chàng thanh niên này, nếu Độc Cô Liễu giành được công danh, trở thành một thành viên trong hàng ngũ văn võ bá quan, sự trong sạch này chắc chắn sẽ biến mất không còn, cũng sẽ không còn vốn liếng để thu hút tiểu hoàng đế.

Đế vương mà, chung quy là ích kỷ, kẻ nắm giữ quyền lực tối cao, vì muốn giữ lại những thứ tốt đẹp, bất chấp thủ đoạn là chuyện thường tình. Còn một điểm quan trọng hơn, tiểu hoàng đế đã che giấu thân phận thật sự để kết giao với nhà họ Độc Cô, nếu Độc Cô Liễu vào đến kỳ thi Điện, đến khi ngẩng đầu lên ở Điện Kim Loan, chẳng phải sẽ lập tức bại lộ thân phận của tiểu hoàng đế sao.

Hai người đã ở bên cạn được một khoảng thời gian, tiểu hoàng đế không thể nào không biết trình độ thực sự của Độc Cô Liễu. Đặng Luận đã bị lưu đày, với tài năng thực sự của Độc Cô Liễu, cho dù không phải là hội nguyên, chắc chắn cũng có thể ghi danh bảng vàng.

Để duy trì tình cảm này tiếp tục giữ được sự tốt đẹp như trước, tiểu hoàng đế tự nhiên chỉ có thể ra tay tàn nhẫn, đợi kỳ thi Hội kết thúc, liền sai người hủy hoại bài thi của thí sinh Độc Cô Liễu. Như vậy, rõ ràng có năm trăm ba mươi ba thí sinh, cuối cùng lại chỉ còn năm trăm ba mươi hai, là có thể giải thích được.

Còn việc tiểu hoàng đế vừa công bố bảng vàng đã đi gặp Độc Cô Liễu, cũng là vì y đã biết trước, Độc Cô Liễu chắc chắn sẽ không có tên trên bảng, nhân lúc người trong lòng yếu đuối nhất, y có thể an ủi nhiều hơn, thừa cơ hội tiến vào, củng cố tình cảm của hai người.

Những suy đoán này đều được quản gia nói ra, ông ta nói đến mức nước bọt văng tung tóe, miệng lưỡi khô khốc, có một chuỗi logic chặt chẽ, Yến Vu Ca cũng nghe đến ngây người.

Sau khi quản gia nói xong, Yến Vu Ca nhìn quản gia một lúc lâu, nhìn đến mức khiến quản gia sợ hãi toát mồ hôi lạnh, mới nói một câu: "Kim Ốc à, bản vương thấy, ngươi không đi viết thoại bản, thật là đáng tiếc."

Đúng vậy, Kim Ốc trong miệng nhiếp chính vương chính là tên của quản gia, ghép với họ của ông ta, là một đại danh rất có khí chất văn hóa – "Hoàng kim ốc" trong câu "Trong sách tự có hoàng kim ốc".

Quản gia hiểu ra, khiêm tốn nói: "Vương gia quá khen."

"Hắt xì! Hắt… xì!" Lúc này, trong căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô kinh thành, Yến Tần liên tục hắt xì vài cái.

Độc Cô Liễu ngồi đối diện với y quan tâm hỏi: "Tiểu Tần, không sao chứ."

Vừa hỏi xong, hắn liền cảm thấy không ổn: "Bệ hạ thứ tội, thần vượt quá phép tắc."

"Không sao, ta tha tội cho ngươi. Vốn dĩ là cô muốn ngươi gọi như vậy, ngươi muốn gọi như vậy, sau này vẫn có thể gọi như vậy, chỉ cần chú ý một chút trước mặt người khác là được." Y xoa xoa mũi đỏ ửng, "Chắc là lúc nãy trên đường đến đây bị gió lạnh thổi một chút."

Mấy ngày trước khi bảng vàng được công bố, đều là những ngày gió lớn mưa to, kinh thành nằm ở phía bắc nước Yến, không mưa thì chỉ là lạnh khô, mưa xuống thì lạnh buốt thấu xương, quả thực rất dễ khiến người ta không chịu nổi.

Độc Cô Liễu đưa lò sưởi tay trong lòng mình cho hoàng đế bệ hạ: "Dù thế nào, thân thể của bệ hạ là quan trọng nhất."

Không có gì quan trọng hơn mạng sống, hoàng thất đương triều vốn đã ít con cháu, Yến Tần cũng là vì là huyết mạch duy nhất còn sót lại của hoàng thất, mới ngồi lên ngôi vị hoàng đế. Hắn nghĩ đến những học trò mà mình đã dạy, những đứa trẻ mười tuổi, đứa nào khỏe mạnh cũng cao ngang ngửa bệ hạ, thân thể Yến Tần yếu ớt như vậy, hắn không khỏi lo lắng cho y.

Tiểu hoàng đế nhìn lò sưởi tay trong lòng mình, trước đây y đã có một cái, cộng thêm cái của Độc Cô Liễu, bây giờ có hai cái rồi. Thực ra y cũng không thấy lạnh lắm, vừa rồi chỉ là đột nhiên muốn hắt xì, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của đối phương, y cũng không từ chối, cứ thế cầm lấy.

Lúc này thời gian cũng không còn sớm, theo kế hoạch mà họ đã bàn bạc trước đó, là tìm thêm nhiều chứng cứ, bản chép tay của Độc Cô Liễu là một trong những chứng cứ, bài thi của vị đứng đầu kỳ thi Hội trong cung cũng là một trong những chứng cứ. Theo những chứng cứ này, nhất định có thể lần theo dấu vết, tìm ra manh mối.

"Giờ này, người cô phái đi cũng nên quay về rồi." Yến Tần dù sao cũng là hoàng đế, cái đùi nhiếp chính vương y không thể lay chuyển, nhưng những người khác vẫn không thể ức hiếp y, cầm tín vật của y, lấy một phần bài thi đáng lẽ là chuyện rất dễ dàng.

Người đi lấy sao lâu quá vậy, Yến Tần ngồi lâu hơi tê chân, bèn đứng dậy đi ra ngoài, tiện thể vận động chân tay một chút.

Y vừa xoay người xuống khỏi giường mềm, người phụ trách mangbài thivề cũng đã trở lại. Phản ứng đầu tiên của Yến Tần là nhìn tay người này, nhưng đối phương hai tay trống trơn, dường như không mang gì về cả.

"Bẩm bệ hạ, lúc nô tài đến nơi, chỗ cất giữ bài thi kỳ thi Hội lần này đã bốc cháy, nô tài không thể mangbài thivề được."

Chỗ cất giữ bài thi bị cháy, rõ ràng là kẻ đứng sau đang hủy hoại chứng cứ cuối cùng, dù sao thì những thứ bị sửa đổi đều sẽ để lại dấu vết. Nếu như bài thi đều bị thiêu hủy, chứng cứ cũng sẽ hóa thành tro bụi trong đám lửa lớn.

Sắc mặt Yến Tần bỗng chốc thay đổi, người báo cáo lại nói: "Còn một tin nữa, trước khi cháy, người của nhiếp chính vương đã đến một chuyến, mang bài thi của vị hội nguyên lần này đi."

Nhiếp chính vương, hắn lấy bài thi của hội nguyên làm gì? Yến Tần vốn không nghĩ đến nhiếp chính vương, nhưng y đột nhiên nhớ đến ngày đi săn hôm ấy, có một người đàn ông tuấn tú phong lưu cứ bám lấy nhiếp chính vương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!