Lúc Yến Tần gõ cửa, Độc Cô Liễu còn rất ngạc nhiên: "Muộn thế này rồi, sao tiểu Tần không ở nhà nghỉ ngơi?"
Yến Tần liếc nhìn căn nhà bên cạnh tối om: "Một mình ta lẻ loi, nên muốn cùng Liễu đại ca và Độc Cô gia gia đón giao thừa, huynh và Độc Cô gia gia sẽ không chê ta chứ?"
Hoàn cảnh của tiểu Tần hàng xóm, Độc Cô Liễu cũng biết một chút. Trong nhà có chút tài sản, mẫu thân mất sớm, hai năm trước phụ thân và huynh trưởng lần lượt qua đời, sợ sau này không còn nơi nương tựa, đã mua thêm nhà cửa, căn nhà bên cạnh bọn họ chính là do hạ nhân của tiểu Tần mua, cũng chỉ mấy tháng nay, tiểu Tần mới đến nhiều hơn.
Tiểu Tần nói mình tên là Tần Hiểu, nhưng Độc Cô Liễu cảm thấy, đây không phải là tên thật của tiểu Tần, nhưng mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Hắn có thể nhìn ra, thiếu niên xuất thân từ gia đình giàu có này không có ác ý với mình, có vài chuyện cũng không cần phải quá so đo.
Trong quá trình chung sống hàng ngày, tiểu Tần chưa bao giờ thể hiện sự kiêu ngạo của công tử nhà giàu, ngay cả khi tặng đồ cho hắn, cũng rất cẩn thận, mỗi lần đều nghĩ ra lý do, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của bọn họ.
Độc Cô Liễu vốn là một tiên sinh dạy học, đối với đứa trẻ ngoan ngoãn như tiểu Tần khó tránh khỏi có chút thiên vị. Dù tiểu Tần có thân phận gì, hắn cũng rất thích thiếu niên khi cười lên má phải sẽ có lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện này.
Yến Tần vừa dứt lời, hắn đã mỉm cười nói: "Tiểu Tần có thể đến, gia gia và ta đều rất vui, sao có thể không hoan nghênh được."
Nói xong, hắn liền mời người vào nhà.
Dân chúng Đại Yến có truyền thống đón giao thừa, cho dù là những gia đình không thắp nổi nến, cũng sẽ nghĩ cách thêm dầu vào đèn để nó có thể sáng suốt đêm.
Nhà họ Độc Cô tuy nghèo, nhưng trong nhà chỉ có hai ông cháu, có tiền của Độc Cô Liễu làm tiên sinh dạy học, cuộc sống cũng tạm ổn, ít nhất lúc này khi Yến Tần bước vào, trong nhà vẫn sáng sủa.
Độc Cô lão gia tử nằm trên chiếc ghế mây dài, đắp chăn dày, bên cạnh là chậu than duy nhất trong nhà. Yến Tần theo Độc Cô Liễu ngồi xuống trước chậu than, chào hỏi Độc Cô gia gia.
Độc Cô lão gia tử liếc nhìn y một cái, đáp: "Là tiểu Tần đến đấy à."
Ông sống lâu hơn cháu trai, tự nhiên cũng nhìn người nhiều hơn. Thân phận của tiểu Tần trước mắt, từ lâu ông đã có phán đoán trong lòng, nhưng đã nhìn thấu thì không cần vạch trần, ông già rồi, không muốn nhúng tay vào chuyện gì nữa, nhưng không thể cản trở cháu trai tiến thân.
Chỉ cần Yến Tần không phải là người tàn bạo, nhà họ Độc Cô có thể giúp y, đối với Đại Yến, đối với Độc Cô Liễu, đều là lợi ích to lớn.
Yến Tần ngoan ngoãn đáp: "Hôm nay đón giao thừa, gia gia có thể kể tiếp câu chuyện về Tôn tướng quân cho chúng con nghe không?"
Độc Cô Liễu phụ họa: "Gia gia, người cứ kể đi, con cũng muốn nghe." Nói xong, hắn còn đưa cho Yến Tần một nắm đậu phộng rang: "Đây là do gia gia tự tay rang, thơm lắm."
Đậu phộng do đại nho tự tay rang, cảm giác ăn vào sẽ thông minh hơn. Yến Tần cẩn thận nhận lấy đậu phộng rang từ tay Độc Cô Liễu, không chút khách khí bóc vỏ ăn.
Đậu phộng này bóc vỏ ra bên trong vẫn còn lớp vỏ lụa màu đỏ, ngửi thì thơm, ăn càng thơm hơn.
Độc Cô Liễu bảo Yến Tần vứt vỏ đậu phộng xuống đất, thỉnh thoảng lại dùng xẻng nhỏ xúc một nắm, bỏ vào chậu than, than vốn sắp tắt lập tức bùng lên một ngọn lửa nhỏ, vỏ đậu phộng cháy trong lửa phát ra tiếng tí tách, khiến căn phòng thêm vài phần ấm áp.
Đối với Yến Tần mà nói, cuộc sống như vậy thật sự khiến y ngưỡng mộ, y chăm chú lắng nghe Độc Cô lão gia tử kể về những mưu mô trên chiến trường và quan trường, vừa liên tục bỏ đậu phộng đã bóc vỏ vào miệng.
Đậu phộng rang rất dễ khiến người ta khô miệng, y ăn nhiều, nên thỉnh thoảng phải uống nước để giải khát.
Mùa đông uống nhiều nước, chắc chắn không thể ngồi lâu. Đợi đến khi Độc Cô lão gia tử kể xong một đoạn, Yến Tần lập tức chạy ra khỏi sân nhà họ Độc Cô, đến nhà xí trong sân nhà mình để giải quyết nhu cầu thiết yếu.
Sau khi giải quyết xong, Yến Tần thở phào nhẹ nhõm, tự mình lấy nước giếng, rửa tay kỹ càng ba lần, lau khô nước, lại định quay lại nhà họ Độc Cô bên cạnh.
Tuy nhiên, y còn chưa bước ra khỏi cổng, đã bị một bóng đen ẩn nấp chặn đường.
"Có chuyện gì?" Giọng nói của Yến Tần nghe rất lạnh lùng, hoàn toàn khác biệt với thiếu niên mềm mại trước mặt hai ông cháu nhà họ Độc Cô.
Ám vệ đi theo bên cạnh hoàng đế nói: "Bệ hạ, Nhiếp Chính Vương cũng đến."
Y lại hỏi: "Nhiếp Chính Vương đến từ lúc nào?"
Ám vệ đáp: "Khoảng lúc Bệ hạ vừa bước vào sân nhà họ Độc Cô, hắn liền đến."
Yến Tần lộ vẻ kinh ngạc, Nhiếp Chính Vương chẳng lẽ thật sự uống nhầm thuốc rồi sao, đêm giao thừa này, không ở trong Nhiếp Chính Vương phủ của hắn cho tốt, chạy theo y đến đây làm gì.
"Vậy Nhiếp Chính Vương đã làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!