Ngày hôm sau, để ngắm nhìn những công tử thế gia, Nhiếp chính vương đến sớm hơn thường lệ. Hằng ngày, trong lòng hắn không có chút suy nghĩ nào về những đồng liêu này, cố ý đến sớm một chút, còn đứng dưới đài cao chưa ra, chính là để quan sát kỹ hơn diện mạo khác thường của các đồng liêu.
Lúc này, tiểu hoàng đế vẫn chưa đến. Vị hoàng đế thứ hai của Yến Tần, dù sao cũng đã từng làm hoàng đế có thực quyền vài năm, kiếp này sớm nếm trải cảm giác này, trong lòng không khỏi hoài niệm. Bài học kiếp trước vẫn rành rành trước mắt, y không thể giống như kiếp thứ hai đi mưu sát Nhiếp chính vương, chỉ mong Nhiếp chính vương có thể bệnh thêm vài ngày.
Chỉ cần Nhiếp chính vương không đến, tặng thêm bao nhiêu dược liệu quý giá đi chăng nữa y cũng không đau lòng.
Nhưng ông trời hiển nhiên không chiều lòng vị thiên tử này, ngày hôm sau y đến điện Kim Loan, đang định từ lối đi dành riêng cho hoàng đế bước lên đài cao, thì đã nhìn thấy Nhiếp chính vương ngay tại lối vào.
Đối phương nhìn kiểu gì cũng là dáng vẻ sảng khoái ngời ngời, sắc mặt hồng nhuận không chút tái nhợt, không nhìn ra đau ốm chỗ nào.
Mặc dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ rạng rỡ của Nhiếp chính vương, y vẫn cảm thấy trống trải.
Yến Vu Ca không chịu buông quyền, hắn vừa trở về, triều đình này lại gần như trở thành sân khấu của Nhiếp chính vương. Nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo, y không kìm lòng nói vài câu: "Mùa đông lạnh giá, nếu thân thể Nhiếp chính vương không khỏe, vẫn nên ở phủ tĩnh dưỡng thì hơn, đây cũng là vì sự lâu dài của giang sơn xã tắc."
Ngụ ý là, nếu thân thể không khỏe, thì mau chóng về nhà nghỉ ngơi đi, đừng có suốt ngày ở trong điện Kim Loan này nữa. Nhiếp chính vương luôn lấy cớ nói y xử lý chính sự không tốt, nên không buông quyền cho y. Nhưng ai sinh ra đã là hoàng đế, không cho y cơ hội, làm sao biết được y nhất định làm không tốt vị trí hoàng đế này.
Đối mặt với sự quan tâm đầy ẩn ý của tiểu hoàng đế, câu trả lời của Yến Vu Ca vô cùng khách sáo: "Thần được bệ hạ ân sủng, nay đã khỏe mạnh, bệ hạ quan tâm thần như vậy, thần càng nên cúc cung tận tụy vì Đại Yến mới đúng, có chết cũng cam lòng." Hắn vốn không bệnh, hôm qua không lên triều là do kiếm cớ thôi.
Nói xong câu giả dối này, Yến Vu Ca có thể nhìn thấy sự quan tâm miễn cưỡng của hoàng đế tan biến hoàn toàn.
Lúc này Yến Vu Ca lại nhớ đến lý do hôm qua hắn không đến, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Chẳng lẽ bệ hạ không tò mò vì sao thần không lên triều à?"
Hắn không tin tiểu hoàng đế không hề suy nghĩ đến chuyện ngày hôm đó.
Yến Tần phản vấn hắn: "Không phải do Vương thúc bệnh nên không lên à?"
Yến Vu Ca không trả lời câu hỏi này, mà chuyển chủ đề: "Hôm sinh nhật bệ hạ, người ngủ có ngon không?"
Câu hỏi này có liên quan gì đến việc Nhiếp chính vương bị bệnh, đâu đến mức là y đến Nhiếp chính vương phủ, dọa đối phương đến mức sinh bệnh. Yến Tần nghi hoặc nhìn Nhiếp chính vương một cái, nghĩ không cần phải nói dối: "Cô ngủ khá ngon, tạ vương thúc quan tâm."
Đêm đó sinh nhật Yến Tần ngủ ở Nhiếp chính vương phủ. Mặc dù tỉnh dậy phát hiện mình ở Nhiếp chính vương phủ thì vô cùng hoảng sợ, nhưng trước khi tỉnh, y có men say trong người quả thực ngủ khá ngon.
Rất tốt, Yến Vu Ca hiểu rồi, thì ra tỉeeu hoàng đế không hề có chút ấn tượng với buổi tối hôm đó, thậm chí còn ngủ say sưa, không hề có gánh nặng nào.
Yến Vu Ca không nói gì nữa, do mặt hắn quanh năm không đổi sắc, thoạt nhìn sơ qua cũng không thay đổi gì.
Yến Tần không nhận được câu trả lời của hắn, không khỏi cảm thán trong lòng: Nhiếp chính vương quả thực quá gian xảo, có được đáp án nhưng không trả lời.
Hai người ở dưới đài giằng co một lúc, bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Trực giác Yến Tần mách bảo nếu tiếp tục ở lại sẽ không có chuyện tốt, cũng không so đo chuyện xảo trá của Nhiếp chính vương không trả lời câu hỏi của y, bước chân vội vã lên đài cao, ném Nhiếp chính vương một mình ở lối vào.
Không biết có phải là ảo giác của y hay không, rõ ràng địa sưởi trong điện Kim Loan trước giờ ngọ không thể nào bị ngắt, nhưng cả một buổi sáng, Yến Tần đều cảm thấy sống lưng có một luồng khí lạnh, giống như bị thứ gì đó không tốt nhìn chằm chằm, vô cùng rợn người.
Tan triều, Yến Tần là người đầu tiên rời khỏi điện Kim Loan, y ngồi trên kiệu hứng gió lạnh, bên ngoài điện lạnh hơn nhiều so với điện Kim Loan, nhưng cảm giác khó chịu đó lại tiêu tan sạch sẽ.
Chắc chắn y vừa nói câu nào đó đã đắc tội với Nhiếp chính vương, Yến Tần hồi tưởng lại một lượt, khẳng định là khi y nói mình ngủ rất ngon, Nhiếp chính vương bắt đầu tỏa ra khí lạnh.
Yến Vu Ca này cũng nhỏ nhen ghê, hắn không ngủ ngon, chẳng lẽ muốn người khắp thiên hạ cũng không ngủ ngon sao. Yến Tần bực dọc, lại cảm thấy chuyện không thể đơn giản như vậy.
Y ngồi trên loan giá, lại hỏi tùy thị Thường Tiếu: "Hôm sinh thần của cô, ở trong phòng ngủ của Nhiếp chính vương rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Thường Tiếu thành thật nói: "Lão nô không dám giấu giếm, như những gì đã nói trước đó, những chuyện khác lão nô thật sự không biết."
Hắn cũng muốn xem, cổ muốn vươn dài ra, nhưng ai bảo Nhiếp chính vương không cho hắn xem, lực đóng cửa mạnh đến mức khiến mũi hắn bị đập mạnh, bây giờ chạm vào vẫn còn nhức nhức.
Yến Tần thở dài, cố gắng hồi tưởng lại một lượt, vẫn nhớ không ra rốt cuộc mình đã nói gì, đã làm gì Nhiếp chính vương.
Bất kể nói gì, chắc chắn không phải là chuyện tốt. Lần sau y nhất định phải nhớ lấy bài học này, tuyệt đối không dính vào rượu ngon có thể khiến người ta không khống chế được tâm trí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!