Chương 3: (Vô Đề)

Quyết định xong, Yến Tần cố tình tiết lộ muốn tìm nữ nhân của mình, sau khi tin tức này truyền đi, qua mấy ngày lên triều sớm, có người vội đề xuất muốn lấp đầy hậu cung cho hoàng đế.

Tuy rằng tiểu hoàng đế không chút uy nghiêm, nhưng dù sao y cũng là huyết mạch hoàng gia chính tông, nếu nữ nhi nhà thế gia bọn hắn có thể hạ sinh hoàng tự, đến lúc đó cứ đánh cược một lần, vậy vinh hoa phú quý không chỉ ở ngay trước mặt sao.

Đương nhiên Yến Tân khôgn định nhét nữ nhân bên cạnh mình, nhưng y không hề có ý định giải thích sự hiểu lầm này, chỉ hơi do dự nói, "Phụ hoàng vừa mới về cõi tiên chưa được một tháng…" Y cố ý nói một nửa, đám người tinh ý phía dưới đều biết ý của y. Đơn giản là quan tài tiên hoàng mới vào hoàng lăng được vài ngày, nếu tuyển tú, tiểu hoàng e người trong thiên hạ nói y bất hiếu.

Lễ nghi tuyển tú vốn dĩ rườm ra, từ khâu tuyển chọn tú nữ vào cung đến khi nhập cung tốn không dưới nửa năm. Tronng lúc đó tiểu hoàng đế đang trong tang chế, không gần nữ sắc, không làm lễ Đôn Luân[1], ngày ngày đến Tử Cung hầu, xem như hợp với pháp thủ hiếu.

Tuy các đại thần nung nấu ý đưa con cháu gái mình vào cung, nhưng họ cũng không vội vàng. Mục đích chính là thúc đẩy việc tuyển tú, đưa nó vào chương trình nghị sự.

Yến Tần im lặng nghe các đại thần khua môi múa mép, đợi họ nói xong mới nghiêng mặt sang hỏi ý kiến Nhiếp chính vương:

"Nhiếp chính vương thúc thấy thế nào?"

Yến Vu Ca hiển nhiên không ngờ tiểu hoàng đế còn hỏi hắn cả chuyện này, hắn khẽ nhíu mày nói: "Thần không có ý kiến gì, bệ hạ vui là được."

Dù là Nhiếp chính vương, cùng dòng họ với Yến Tần, nhưng tước vị này do Thái Tổ hoàng đế ban tặng cho tổ tiên Yến Vu Ca vì chiến công hiển hách. Yến gia vốn trung quân ái quốc, nay chỉ còn lại Yến Vu Ca, không có tỷ muội để gả cho hoàng đế, nên hắn chẳng có ý kiến gì về việc này.

Các đại thần tưởng chừng Nhiếp chính vương khó tính,  thở phào nhẹ nhõm. Yến Tần nhân cơ hội kết thúc: "Vương thúc cũng đồng ý, vậy giao cho Lễ bộ và Hộ bộ cùng lo liệu. Chư vị ái khanh còn chuyện gì quan trọng tấu trình không?"

Tan triều, hoàng đế đi trước, tiếp theo là Nhiếp chính vương bên cạnh. Khi Yến Vu Ca tỏa ra khí lạnh rời đi, các đại thần mới bắt đầu bàn tán xôn xao về việc hoàng đế nạp phi.

Không còn cách nào khác, họ e dè quyền lực và thủ đoạn của Nhiếp chính vương. Dù muốn giao hảo, nhưng khi đến gần, họ lại cảm thấy rờn rợn từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, sợ chọc giận hắn. Nhỡ chọc giận Nhiếp chính vương thì cái được chả bõ, còn không bằng cách xa một chút, nâng Nhiếp chính vương lên cao, biểu lộ sự kính sợ và trung thành của mình.

Đám quan lại run sợ trước Yến Vu Ca, dĩ nhiên không thể sánh bằng những thuộc hạ của hắn, những quân sư mưu tướng từng cùng hắn vào sinh ra tử nơi chiến trường. Họ kề vai sát cánh chiến đấu, cùng nhau hứng chịu tên bay chảy máu, dám đứng trước mặt hắn nói nhiều hơn người kahsc một chút.

Uy Mãnh đại tướng quân Trần Nghĩa, một trong số ít người có thể thoải mái trò chuyện với Yến Vu Ca, chính là ví dụ điển hình. Khi Trần Nghĩa mang theo vò rượu ngon đến phủ Nhiếp Chính vương, Yến Vu Ca đang miệt mài luyện tập bắn cung trong sân.

Hoàng hôn buông xuống, lại ngày vào tiết cuối thu mát mẻ. Gió chạng vạng lồng lộng khẽ lay động tay áo màu đen phồng lên của thanh niên, cũng khiến những chiếc bia ngắm  treo lơ lửng đung đưa.

Đôi mắt đen láy của thanh niên liếc nhìn bia ngắm nghiêng ngả, rồi rút ba mũi tên trúc tinh tế từ ống tên sau lưng. Hắn giương cung, ba mũi tên như tia chớp xé gió lao đi, găm chính xác vào hồng tâm bia ngắm di động.

"Hay lắm!" Trần Nghĩa ở phái sau thanh niên vỗ tay đến đỏ bằng, hắn vui cười hớn hở nói,. "Tiễn pháp của tướng quân quả nhiên càng ngày càng tinh tiến! Trên chiến trường, dù là người khỏe nhất cũng khó thoát khỏi mũi tên của ngài."

Là bộ hạ cũ của Yến Vu Ca, đã theo hắn chinh chiến suốt năm sáu năm, Trần Nghĩa vẫn quen gọi hắn là "tướng quân" hơn là Vương gia.

Nghe giọng nói quen thuộc, Yến Vu Ca quay lại, khuôn mặt thường lạnh lùng thoáng lên vài ý cười hiền hòa.

Trần Nghĩa đặt vò rượu lên bàn để binh khí, cất tiếng sang sảng: "Mười năm trước, thuộc hạ chôn một vò Nữ Nhi Hồng ngon tuyệt trong sân. Vừa trở về, liền mang đến đây để cùng tướng quân thưởng thức. Mong ngài đừng trách ta quá đột ngột."

Trần Nghĩa vốn tính tình thẳng thắn, cộc cằn, nên lời nói cũng chẳng hoa mỹ. Yến Vu Ca chỉ lắc đầu, tỏ ý không để bụng.

Cười vang vài tiếng, Trần Nghĩa xé niêm phong vò rượu, ngửa cổ uống ừng ực. Uống đến thỏa mãn, hắn lại cảm khái: "Kinh thành quả nhiên sung túc hơn biên quan nhiều. Nhớ năm xưa ở biên ải, chúng ta chỉ có thể uống rượu bằng dao, mùa đông lạnh buốt…"

Yến Vu Ca không tiếp lời, chỉ nóii với hạ nhân bên cạnh: "Các ngươi lui xuống trước đi."

Hắn hiểu rõ, Trần Nghĩa hôm nay đến đây không chỉ để mời mình uống rượu hay ôn chuyện.

Là một người thẳng tính, Trần Nghĩa khó lòng giấu diếm tâm tư. Vất vả lắm mới đợi đến khi trong sân luyện võ chỉ còn hai người họ, cuối cùng mới nhịn không nổi, mượn rượu, quỳ xuống trước mặt thanh niên, "Tiểu chủ tử, chúng ta mưu phản đi!"

Trước lời nói động trời của bộ hạ cũ, Yến Vu Ca chỉ khẽ giật mình. Hắn không đỡ Trần Nghĩa dậy, cũng không tỏ ra tức giận, mà chỉ bình tĩnh hỏi: "Vì sao ngươi lại có ý nghĩ này?"

Lời hỏi của hắn khiến Trần Nghĩa nghẹn ngào: "Yến gia nhiều đời là trung thần, lão gia tử Yến gia và phụ thân ngài đều hy sinh trên chiến trường. Ngài hiện là nhiếp chính vương, tuy bề ngoài vinh hiển, nhưng khi tiểu hoàng đế trưởng thành, ắt hẳn sẽ tìm cách hãm hại ngài."

Năm đó, hắn từng là bộ hạ của Yến lão gia tử, sau đó trở thành phó tướng của Yến Vu Ca. Cha của Yến Vu Ca cũng vì quân Yến gia bị hoàng đế nghi kỵ mà qua đời sớm, chỉ để lại Yến Vu Ca mồ côi.

Mẫu thân Yến Vu Ca là một người xinh đẹp nhưng nhu nhược, vì không chịu nổi đả kích, đã sớm từ biệt nhân gian, chỉ để lại Yến Vu Ca và Yến lão gia tử nương tựa lẫn nhau. May thay, Yến Vu Ca là một người cực kỳ xuất chúng, trò giỏi hơn thầy, tuổi trẻ đã lập được chiến công hiển hách.

Nhớ lại giọng nói và nụ cười của lão gia tử, cổ họng Trần Nghĩa nghèn nghẹn: "Thắng làm vua, thua làm giặc, ngài không làm gì, chờ tiểu hoàng đế trưởng thành, sợ là cũng muốn quy cho ngài thành phản tặc, thay vì như thế, còn không bằng cứ ra tay trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!