Yến Vu Ca bị ánh nắng mặt trời đánh thức. Y hơi kinh ngạc, rõ ràng tối qua còn mưa to gió lớn, vậy mà ngủ một giấc dậy, hôm nay đã lại là một ngày nắng đẹp, vạn dặm không mây.
Phản ứng đầu tiên khi mở mắt ra của hắn là theo bản năng nhìn sang Yến Tần đang ngủ bên cạnh, kết quả là bên cạnh trống trơn, chẳng có gì cả.
Hắn chậm chạp nhận ra, cách bài trí xung quanh cũng không đúng, hiện tại hắn không phải đang ở trong hoàng cung mà là ở phủ Nhiếp chính vương của mình.
Sau khi ngồi dậy, hắn nhìn đôi tay rõ ràng là trẻ trung hơn của mình, lại vén y phục lên, trên bụng không hề có vết sẹo xấu xí do năm đó chinh chiến vì Yến Tần mà có.
Dù sao cũng là người từng cùng tiểu Hoàng đế xem qua không ít thoại bản ly kỳ, Yến Vu Ca vẫn giữ được bình tĩnh, đi đến trước gương, phát hiện ra hình như mình đã trẻ ra.
Yến Vu Ca mặc y phục chỉnh tề, đẩy cửa phòng ra, lão quản gia được hắn đưa về quê an dưỡng thế mà vẫn còn ở đây. Xem ra thời gian lúc này là khi Hoàng đế chưa đến hai mươi tuổi. Hắn buột miệng hỏi lão quản gia: "Hiện giờ là năm nào?"
Lão quản gia đáp: "Năm Gia Hòa nguyên niên."
Đây là kiếp đầu tiên của Yến Tần, tiểu Hoàng đế sau khi lên ngôi đã đổi niên hiệu một lần, đây chính là năm đầu tiên đổi niên hiệu.
Nhưng mà ở kiếp thứ ba, vì kiêng kị, Yến Tần đã không dùng niên hiệu này cho mình. Nghe thấy niên hiệu này, Yến Vu Ca giật mình, lại hỏi lão quản gia: "Thiên tử hiện giờ có phải tên là Yến Tần?"
Lão quản gia có chút kinh ngạc, ông ta cảm thấy hôm nay Nhiếp chính vương có chút kỳ lạ: "Sao ngài lại đột nhiên hỏi chuyện này?"
Lão quản gia nói "sao lại hỏi", chứ không phải nói "không phải", vậy thì chứng tỏ Hoàng đế đương triều vẫn là Yến Tần.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh nắng quá chói chang khiến người ta hơi choáng váng.
Hình như không chỉ có tuổi tác thay đổi, mà tất cả những gì trong ký ức của hắn cũng thay đổi theo. Hắn dùng sức véo mạnh vào lòng bàn tay mình, cảm giác đau đớn rất chân thật.
"Bản vương muốn vào cung một chuyến, chuẩn bị ngựa cho ta." Mọi chuyện phải đợi sau khi hắn nhìn thấy tiểu Hoàng đế rồi mới nói tiếp được.
"Vâng, Vương gia." Tuy không hiểu sao Nhiếp chính vương lại đột nhiên muốn đi gặp Hoàng đế, nhưng mệnh lệnh của chủ nhân thì phải tuân theo.
Sau khi vào cung, Yến Vu Ca không đi đâu khác, đi thẳng đến Ngự thư phòng.
Giờ này, tiểu Hoàng đế hẳn là đang ở trong Ngự thư phòng.
Thế nhưng sau khi đến Ngự thư phòng, hắn xông vào trong lại không thấy bóng dáng tiểu Hoàng đế đâu, hỏi cung nhân vài câu mới biết được giờ phút này Yến Tần đang nghỉ ngơi ở tẩm cung.
Hắn không hề chần chừ một khắc nào, xông thẳng đến tẩm cung. Vừa bước vào, hắn đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc thoang thoảng trong không khí.
Yến Tần bị bệnh sao? Trong lòng hắn nôn nóng, cũng không còn để ý đến chuyện cho người vào bẩm báo nữa, cứ thế mà xông vào, đương nhiên cũng chẳng có ai dám cản hắn.
Vượt qua bình phong, hắn nhìn thấy tiểu Hoàng đế ốm yếu, gầy gò tiều tụy. Mặc dù đối phương có chút khác biệt so với trong ký ức của hắn, nhưng hắn vẫn nhận ra ngay, đây chính là Yến Tần mà hắn luôn nhung nhớ.
Hắn nhanh chóng ngồi xuống bên giường, chen Thường Tiếu đang hầu hạ bên cạnh Hoàng đế ra, sau đó nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương của tiểu Hoàng đế, dùng giọng điệu đầy thương xót gọi một tiếng: "Bệ hạ."
Yến Tần đang ốm yếu bị hành động bất thường của Nhiếp chính vương dọa cho giật mình, ho dữ dội, ho ra hai ngụm máu, sau đó kích động quá độ liền ngất xỉu.
Thường Tiếu bị chen ra một bên không nhịn được hét lên: "Bệ hạ!"
Nhiếp chính vương thật là quá đáng, chủ tử nhà hắn đã đáng thương như vậy rồi, tại sao còn phải chịu sự kinh hãi này nữa.
Nhưng điều hắn không ngờ tới là, Nhiếp chính vương trông còn hoảng sợ hơn cả hắn, không chỉ nắm chặt tay chủ tử không buông, mà còn luống cuống kêu lên: "Thái y, thái y đâu rồi?"
Yến Vu Ca im lặng một hồi lâu, nói: "Chỉ cần Bệ hạ bảo trọng long thể, người khỏe lại, ta sẽ trả lại quyền hành cho người."
Cho dù là Yến Tần không có ký ức về tình yêu giữa hai người, hắn cũng không thể nào chịu đựng được việc hắn hủy hoại bản thân như vậy. Quá đau lòng, cảm giác như bị cắt từng miếng thịt trên người vậy.
Nghe thấy hai chữ "trả quyền", ánh mắt Yến Tần sáng lên, không ngờ Nhiếp chính vương lại đồng ý buông bỏ quyền lực. Nhưng mà y lại cảm thấy, đây tám chín phần mười là kế hoãn binh của Nhiếp chính vương, phải biết rằng hiện giờ Hoàng thất căn bản không có người nối dõi.
Ánh mắt y lại tối sầm lại: "Ngươi đừng vọng tưởng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!