Sau khi Yến Vu Ca về nước, nước Tấn vội vàng hạ mình tạ tội, cắt đất bồi thường, nguyên khí đại thương, trong thời gian ngắn chẳng thể nào động binh với Đại Yến được nữa.
Còn nước Tề, vị quân chủ kia chẳng khác nào lật thuyền trong mương, bị người ta đâm trọng thương, hôn mê bất tỉnh. Nhân lúc ấy, đám huynh đệ của hắn thừa cơ nổi loạn, may mà có phái phò vua liều chết bảo vệ, Thương Hạo mới tỉnh lại được. Nhưng tình hình loạn trong giặc ngoài khiến hắn tức giận công tâm, thương thế lại càng thêm nặng.
Mà Thương Uyển lúc này đã gả cho Yến Tần, xa cách Thương Hạo, cho dù trong lòng có ý nghĩ gì cũng đành chôn giấu. Trong khoảng thời gian Thương Hạo hôn mê bất tỉnh, nàng ta một mực ở bên cạnh chăm sóc, cộng thêm đám cung nữ bên cạnh cố ý hay vô tình xúi giục, nàng ta đánh bạo làm ra chuyện loạn luân.
Đúng lúc này, nước Tề lại xảy ra động đất, Yến Tần liền "lấy gậy ông đập lưng ông", tìm người rải lời đồn đại, nói rằng quân chủ nước Tề dám vấy bẩn muội muội ruột, chọc giận trời cao, không phải là chân mệnh thiên tử của Đại Tề.
Ngoài những chuyện này, hắn còn bịa đặt thêm vô số lời thêu dệt. Những chuyện sau đó, y không cần nhúng tay vào nữa, tự khắc sẽ có những huynh đệ từng bị Thương Hạo chèn ép năm xưa bỏ tiền bỏ sức, ra mặt lan truyền những lời đồn thổi bất lợi cho hắn ta, thậm chí còn ám chỉ vị quân chủ nước Tề này không phải là cốt nhục của tiên đế.
Đại Tề đại loạn như thế, Yến Tần cũng không có ý định nhúng tay vào, dù sao cũng đã trải qua hơn một năm chinh chiến, tuy rằng thắng lợi, nhận được vô số bồi thường, nhưng Đại Yến tổn thất nặng nề, cần phải có thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức.
Kẻ thù hai đời của Yến Tần, đều dưới sự thúc đẩy của y hoặc Yến Vu Ca, phải nhận kết cục bi thảm. Thù lớn được báo, tảng đá lớn đè nặng trong lòng y cũng được gỡ bỏ, cuối cùng cũng có thể bình tâm đối mặt với quá khứ của mình.
Viên minh châu bên ngoài mà Yến Vu Ca bỏ công sức tìm kiếm trong dân gian cũng đã có nơi thuộc về.
Sau khi tiểu Thái tử kháu khỉnh đáng yêu sống sót khỏe mạnh, trải qua lễ Thôi Nôi, nàng mới dời khỏi phủ đệ của Nhiếp chính vương, chuyển đến phủ của Từ đại nhân. Vì quá mức thất vọng về nam nhân, nàng không lựa chọn lấy chồng sinh con, mà đi theo con đường lập nữ hộ. Có tiền, có quyền, lại có người chống lưng, cuộc sống cũng coi như tự tại tiêu dao.
Lập nữ hộ chính là chỉ cưới nam tử, không gả cho ai. Lời đồn Nhiếp chính vương muốn cưới Vương phi cũng tự nhiên không cần thanh minh mà tan biến. Tuy Yến Vu Ca không còn là Nhiếp chính vương nữa, nhưng đã trở thành Nhất tự Tịnh kiên vương, với tính cách cao ngạo của hắn, sao có thể đi ở rể nhà người khác.
Về phần tại sao nàng ở bên ngoài lâu như vậy, Yến Vu Ca tùy tiện tìm đại một lý do, đổ hết trách nhiệm lên đầu vị Từ Các lão kia.
Theo thời gian trôi qua, giữa Hoàng đế và Yến Vu Ca chỉ còn thiếu một tầng cửa sổ giấy mỏng manh. Hai người ngày ngày ân ái trước mặt bá quan văn võ, ánh mắt nhìn nhau chan chứa tình ý, hầu như lúc nào cũng dính lấy nhau.
Trước đây, thời gian tiểu Hoàng đế và Nhiếp chính vương ở cạnh nhau cũng không ít, thiết triều ở Điện Thái Hòa hai canh giờ, ở Ngự thư phòng hai canh giờ, luyện võ trường thêm hai canh giờ, chỉ có ban đêm Nhiếp chính vương mới hồi phủ.
Nhưng hiện tại, Hoàng đế luôn đường đường chính chính tuyên triệu Nhiếp chính vương ở lại trong cung, bề ngoài thì nói nghe cho hay, nào là đàm đạo quốc sự thâu đêm, nào là lo lắng cho dân cho nước, nhưng đến tối, mười phần thì có đến tám chín phần là hai người cùng ngủ chung một giường.
Phải biết rằng, các vị đại thần như bọn họ, chỉ có ngày nghỉ mới được hưởng thụ niềm vui gia đình, mỗi ngày cũng chỉ sau khi ứng mão[1] mới có thể ở bên vợ con. Cặp quân thần này lại ngày ngày như keo như sơn, quả thực còn mặn nồng hơn cả vợ chồng son.
Ban đầu, các lão thần có tư tưởng truyền thống có chút không thể nào chấp nhận được, tìm cách khuyên nhủ Hoàng đế một cách uyển chuyển, âm dương hòa hợp mới là thuận theo ý trời, mê luyến nam sắc tuy tao nhã nhưng vì thể diện của các thần tử, vì con nối dõi của Hoàng thất thì có phần quá đáng.
Đối với những tấu chương khuyên can loại này, Yến Tần đều chỉ liếc mắt một cái, cười khẩy một tiếng, xem như gió thoảng bên tai.
Thái độ của y với Yến Vu Ca rất đỗi tự nhiên và thân mật, nhưng là vợ chồng son thì cũng không thể nào trước mặt người ngoài mà thân mật như hôn môi được. Hơn nữa hai người cho dù có phóng khoáng đến đâu, cũng không có sở thích trình diễn cho người khác xem, đặc biệt là Yến Vu Ca, càng lớn tuổi dục vọng chiếm hữu càng mạnh mẽ, càng không thể để người khác nhìn thấy hắn.
Không công khai thừa nhận, cho dù là sử quan, cũng chỉ có thể ghi chép một cách mơ hồ, những chuyện chưa xác định, không thể viết thành sự thật được.
Không tuyên bố thiên hạ, với Yến Vu Ca mà nói cũng là một chuyện tốt. Theo tuổi tác của Yến Tần ngày càng tăng, tiểu Thái tử ngày càng trưởng thành, Hoàng quyền cũng dần dần vững chắc, uy nghiêm của Yến Tần càng thêm nặng, thì sự tồn tại của Yến Vu Ca cũng dần dần mờ nhạt.
Đây đương nhiên là do hắn cố ý, quyền hành, Yến Vu Ca đã giao hết cho tiểu Hoàng đế, bình thường cơ bản không tham gia vào triều chính. Nhưng binh quyền là thứ quan trọng nhất, hắn vẫn nắm chặt trong tay.
Nhưng binh quyền khác với chính quyền, tuy quan trọng nhưng chỉ khi nào xảy ra đại sự mới có thể phát huy tác dụng. Yến Vu Ca ngày thường không lên tiếng, khiến cho người ta cảm thấy hắn không có cảm giác tồn tại, rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác Hoàng đế càng ngày càng mạnh, Yến Vu Ca càng ngày càng yếu.
Dưới tình huống Yến Vu Ca "yếu" đi như vậy, nếu tuyên bố hắn là một nửa của Hoàng đế, sẽ không có ai thật sự xem hắn là người trong lòng mà Hoàng đế coi trọng. Sử sách cũng sẽ chỉ ghi chép hắn là một thần tử dựa vào thân thể mà thượng vị, xóa bỏ toàn bộ công lao của hắn, biến hắn thành nam sủng của Hoàng đế.
Yến Tần không muốn nhìn thấy tình huống như vậy xảy ra, cho nên chuyện tuyên bố thiên hạ cũng dần chìm vào quên lãng. Chớp mắt một cái, thời gian đã trôi qua bảy năm. Bảy năm đủ để Yến Tần từ một thiếu niên gầy yếu trở thành một vị Hoàng đế oai phong lẫm liệt, cũng khiến Yến Vu Ca từ một thanh niên tuấn tú, ờ, trở thành một vị, ừm, thanh niên tuấn tú có khí chất hơn.
Tuy rằng tuổi tác của hắn cũng không còn nhỏ, nhưng dung mạo quả thật là được trời cao ưu ái. Năm đó chinh chiến sa trường, làn da rám nắng sạm đen, sau hai năm được chăm sóc kỹ lưỡng, lại trở nên trắng trẻo mịn màng.
Hiện tại, Nhiếp chính vương đã lớn tuổi hơn một chút, đã bước qua tuổi tam tuần, nhưng cũng không hề lộ ra vẻ già nua. Không cần cố gắng gì nhiều, nhìn qua đã hơn hẳn đám công tử con nhà giàu lười biếng suốt ngày chỉ biết thoa phấn, quả thật khiến người ta phải ghen tị.
Nhưng đó chỉ là những gì Yến Tần nhìn thấy trên bề mặt, kỳ thực, Yến Vu Ca cũng không tự tin như y nghĩ.
Từ trước đến nay, Yến Vu Ca luôn tỏ ra không mấy để tâm đến dung mạo của mình. Bản thân hắn vốn không phải dựa vào khuôn mặt này mà sống, cần gì phải quá mức để ý đến chuyện nhan sắc.
Nhưng theo thời gian trôi qua, suy nghĩ của hắn đã có sự thay đổi rất lớn.
Đối với các tiểu cô nương mà nói, có lẽ nam nhân lớn tuổi càng thêm phần quyến rũ, nhưng bản thân Yến Tần cũng là nam nhân, một người thì dần dần già đi, còn người kia lại đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!