"Bệ hạ, ngài bảo thần thiếp phải làm sao đây?!" Giọng nữ gào khóc ai oán vang vọng bên tai Yến Tần, âm giọng vừa chói vừa cao xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, như muốn phá tan màng nhĩ của y.
Khóc cái gì mà khóc, ồn ào như vậy, người chết cũng bị các ngươi gọi dậy! Bị tiếng ồn làm cho đầu óc ong ong, Yến Tần cau mày, nét mặt trở nên u ám.
Dù sao cũng từng trải qua hai kiếp đế vương, khí thế uy nghiêm bỗng chốc bùng phát, khiến người khác không khỏi run sợ. Khi y sa sầm mặt mày, xung quanh lập tức im bặt.
Lúc này, Yến Tần mới thả lỏng đôi chút, tuy đầu óc vẫn còn mơ hồ, nhưng trực giác nhạy bén như dã thú khiến y nhanh chóng nhận ra sự bất thường xung quanh. Y là Thiên tử Đại Yến, ai dám để y quỳ trên đất, cho dù có thì dưới hai đầu gối có lót bồ đoàn thêu hoa văn tinh xảo.
Hơn nữa, khung cảnh xung quanh tuy quen thuộc, nhưng ánh mắt lén lút của những cung nhân trong bộ trang phục cung đình lại mang theo vẻ kỳ quặc.
Sau khi vừa nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc, Yến Tần bỗng bừng tỉnh như sét đánh ngang tai, lập tức thoát khỏi trạng thái hỗn độn, hoàn toàn tỉnh táo.
Thiếu niên mặc áo trắng hơi cúi đầu, nơi không ai nhìn thấy, y nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, lại ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cùng đau buồn, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Đây rõ ràng đây là ngày mà phụ hoàng vừa qua đời, đám phi tần giả vờ kia đang khóc lóc trước quan tài của hoàng đế. Quả nhiên, y đã trở lại!
Sau khi đám cung phi khóc lóc thảm thiết một hồi, giọng nói lạnh lùng mà Yến Tần vô cùng quen thuộc vang lên: "Được rồi, kéo các vị nương nương ra, đừng lỡ giờ lành đưa tiên hoàng vào hoàng lăng."
Hắn vừa dứt lời, tiếng khóc của những cung phi trẻ đẹp càng thêm dữ dội. Không còn cách nào, tiên hoàng là một kẻ độc ác, chỉ vì họ không sinh được con trai, nên khi chết cũng muốn kéo họ đi cùng.
Lời nói của người đàn ông vừa nãy chẳng khác nào phán quyết của Diêm Vương, phái Hắc Bạch Vô Thường đến câu hồn họ. Sắp sửa hương tan ngọc nát, các nàng sao có thể không khóc lóc thảm thiết?
Giọng nói của người đàn ông đương nhiên rất có trọgn lượng, hắn vừa lên tiếng, lập tức có cung nhân tay chân lanh lẹ vây quanh, dùng vải mềm chặn miệng các cung phi còn đang giãy dụa, sau đó không thèm thương hoa tiếc ngọc mà thô bạo kéo đám phụ nữ nhu nhược này xuống.
Không còn tiếng khóc than, xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Yến Tần cũng quỳ trước quan tài của phụ hoàng một lúc, khi đám người kia ra tay, y kịp thời đứng dậy, mượn áo khoác rộng che đi, quơ tay quơ chân một lúc.
Đây đã là lần thứ ba y chứng kiến cảnh tượng những phi tần kiều diễm như hoa này bị lôi đi chịu chết. Nhìn những hành động thô bạo của các cung nhân, y lại nói ra câu nói y hệt hai lần trước: "Dù sao họ cũng từng là phi tần của phụ hoàng."
Lão thái giám Lý Đức Phúc, người chỉ huy đám thái giám, cất giọng the thé hơn đám con gái giải thích với Yến Tần: "Điện hạ lòng dạ Bồ Tát, chỉ là tiên hoàng đã băng hà khá lâu, vẫn đang chờ các vị nương nương cùng đi vào hoàng lăng. Điện hạ yên tâm, bệ hạ cũng không muốn họ chịu khổ, đã sớm chuẩn bị cho các nương nương "Hồng nhan tiếu", chỉ trong chớp mắt mà thôi."
Hồng nhan tiếu mà Lý Đức Phúc nhắc đến là một loại thuốc độc kịch liệt, khiến người ta cười chết trong ảo giác. Ban đầu nó được sử dụng để ban cho những cung phi phạm lỗi lớn, nhưng giờ đây lại được dùng để đưa những phi tần diễm lệ này đi theo hầu hạ tiên hoàng. Một là để giảm bớt sự đau đớn khi chết cho các phi tần, hai là vì lúc sinh thời tiên hoàng thích ngắm người ta cười, nên không muốn những người đi theo mình có vẻ mặt hoảng sợ oán hận.
Đối phương vẫn như trong ký ức của y, lấy tiên hoàng ra làm cái cớ, lời nói cũng giống hệt hai kiếp trước. Vị thái tử trẻ tuổi sắp sửa lên ngôi thầm thở dài, quay người đi, không muốn nhìn vào ánh mắt bỗng sáng lên rồi lại vụt tắt của những người phụ nữ đáng thương kia.
Lệnh cho những người phụ nữ này đi theo hầu hạ tiên hoàng là do vị phụ hoàng hồ đồ của y ban ra. Tuy y là tân đế tương lai, nhưng hiện tại vẫn chưa lên ngôi, cho dù đã đăng cơ cũng còn có Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng đè đầu, y không thể tùy tiện làm bậy, chưa lên ngôi mà đã mang tiếng bất hiếu thì không hay.
Ban đầu y nhìn về phía những phi tần, nhưng khi quay người lại, y lại đối diện với khuôn mặt của người đàn ông đã ra lệnh ban đầu.
Chuyện kiếp trước và kiếp trước nữa đã xảy ra khá lâu, nhìn thấy dung mạo trẻ trung của Yến Vu Ca, Yến Tần vẫn chưa quen.
Nhưng dù đối phương trở nên trẻ trung tuấn tú hơn trong ký ức của y, thì cảm giác âm trầm áp bức đó vẫn không hề thay đổi, nhìn thế nào cũng thấy khó ưa.
Yến Tần, người đã tái sinh một lần nữa, thầm chê bai đối phương trong lòng, biểu cảm trên mặt vốn hơi cứng đờ vì căng thẳng quá lâu, lại càng trở nên sinh động hơn vì sự chán ghét ra mặt.
Đứng đối diện với Yến Tần, Yến Vu Ca đương nhiên nhận ra điều bất thường ở vị thái tử trẻ tuổi này. Trong ấn tượng của hắn, thái tử tuy không đến nỗi ngu ngốc, nhưng lại nóng nảy, không giấu được tâm tư, khi nhìn hắn, sự ghét bỏ không hề che giấu, có thể nói là một kẻ ngốc kiêu ngạo lỳ lợm.
Nhưng khi thái tử quỳ ở đó, khí chất của cả người y đã thay đổi rất nhiều. Khi thái tử lên tiếng, sự nóng nảy đó cũng biến mất, không giống như một thanh niên tràn đầy sức sống, mà lại có chút giống như tiên hoàng vừa mới qua đời.
Nhưng chờ đến khi Yến Tần đối mặt với hắn, chút nghi ngờ trong lòng hắn cũng tan biến hoàn toàn. Vị thái tử trẻ tuổi không hề che giấu sự chán ghét với hắn, nhìn thế nào cũng không giống người có tâm cơ thâm trầm.
Dù sao cũng vừa chịu tang cha, gặp phải biến cố lớn như vậy, tâm trạng có chút thay đổi cũng là bình thường. Hắn cong môi, trong mắt thoáng qua vẻ mỉa mai: "Điện hạ mấy ngày nay vất vả rồi, xin hãy nghỉ ngơi cho tốt, đừng để lỡ đại điển đăng cơ ba ngày sau."
Lời này nghe qua thì đang quan tâm đến vị thái tử trẻ tuổi, nhưng với ngữ khí lạnh lùng đến mức có thể đóng thành băng, hoàn toàn không cảm nhận được chút quan tâm nào, ngược lại có chút bể trên trên cao đang nhìn xuống ra lệnh.
Quả thực là giống y như trong ký ức, đáng ghét vẫn hoàn đáng ghét, loại người phạm thượng này dù bị muôn đao lăng trì cũng không khiến người ta thấy đáng thương. Yến Tần phẫn nộ nghĩ thầm, trên mặt lộ ra vẻ nhẫn nhục chịu đựng mà lúc này mình nên có, nghiến răng nghiến lợi nói: "Biết rồi, cô cũng thỉnh Nhiếp Chính Vương thúc cố gắng bảo vệ tốt thân thể của mình!"
Lời nói này của y là rặn từng chữ từng chữ từ kẽ răng, rõ ràng là đang bày tỏ sự không thích đối với thanh niên tuấn tú trước mặt.
Vì đã kéo đi những phi tần không ngừng khóc lóc, lúc này trong cung điện vô cùng yên tĩnh, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Yến Tần cũng tự nhiên nghe thấy tiếng cung nhân hít vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!