Đối với việc kiểm soát thời gian của Trần vẫn còn chưa được điêu luyện cho lắm, trên đường trở về, anh ta đã sơ ý ném Trầm Trì và Nghê Vũ về lúc bọn họ còn bé, để cậu bé và báo con gặp mặt một lần, sau đó, dù anh ta có mất công tốn sức tìm người về lại, nhưng vẫn không thể đưa bọn họ về đúng thời điểm bọn họ rời khỏi trái đất được.
Mà nhảy vọt thêm ba năm nữa.
Trong khoảng thời gian ba năm này, nhân loại đã làm tất cả mọi thứ để trái đất không còn sa mạc hoang vu cằn cỗi nữa mà phát triển tươi tốt trở lại.
Người ký sinh không còn là "Người cấp thấp" nữa, mà đã trở thành phương hướng tiến hóa của con người và sinh vật trên trái đất.
Dưới sự lãnh đạo của tiến sĩ Bách Lộ, Lộ Địch và Viêm Hồ, công cuộc khám phá gen toàn cầu đang được tiến triển từng ngày, công trình vĩ đại này có lẽ sẽ phải kéo dài qua vài thời đại và mấy chục thế hệ nữa. Có lẽ hàng trăm năm sau, con người đơn độc và yếu đuối sẽ biến mất, thay vào đó là những người ký sinh cấp cao giống như Nghê Vũ và Thuần An vậy.
Bây giờ, lời tiên đoán của thủ lĩnh quân phản loạn Tình Sênh năm xưa đang dần dần được hiện thực hóa.
Ngày đầu tiên Nghê Vũ trở về trái đất cậu đã kinh hãi vô cùng.
Bởi vì cậu nhìn thấy một bức tượng báo săn khổng lồ đặt ngay trên sân huấn luyện ở "Sí Ưng".
Vẻ mặt Nghê Vũ quả thực rất đặc sắc.
Đây là hành vi khó hiểu gì vậy chứ?
Hơn nữa, con báo săn kia cũng không giống cậu chút nào, xấu hơn cậu rất nhiều, nó đang nhe răng trợn mắt, tai còn cái to cái nhỏ nữa chứ.
Trên bệ còn có dòng chữ: Nghê Vũ, Đội trưởng đội 1 của chiến đội đặc chủng "Sí Ưng".
Nghê Vũ: "…"
Không, đây không phải cậu đâu.
Nhìn thấy Nghê Vũ bình an trở về, Tranh Lạc khóc nước mắt nước mũi tèm nhem, cậu ta vừa hu hu hu…. Vừa nói không thành lời. Vẫn là Lâm Suyễn giải thích cho cậu hiểu — ba năm trước cậu với Trầm Trì một đi không trở về, mãi đến tận khi đường hầm không gian đóng lại, virus biến mất, vẫn chưa trở về nữa. Mặc dù quân đội chưa bao giờ công bố ra bên ngoài rằng bọn họ đã hi sinh, đến tận giờ Yểu Sạn vẫn không dừng việc tìm kiếm lại, nhưng tất cả mọi người ai cũng hiểu, bọn họ biết cậu và Trầm Trì sẽ không bao giờ trở về được nữa.
"Vậy cho nên các cậu xây bức tượng này cho tôi hả?" Nghê Vũ cứng họng, xây tượng thì cũng được thôi, nhưng sao lại xây tượng xấu như vậy làm gì chứ.
Lâm Suyễn ôm cậu thật chặt, cố gắng kiềm chế để nước mắt mình không rơi, "Không phải là để tưởng niệm cậu sao? Nhưng may mắn cậu đã trở về rồi!"
Tranh Lạc vẫn còn đang khóc hu hu, nhưng mà Nghê Vũ đã nghe rõ được lời cậu ấy nói.
"Báo săn là do tôi tự mình điêu khắc đó, nó tượng trưng cho sự thương nhớ của chúng tôi, xấu chỗ nào."
Nghê Vũ: "…"
Được rồi, tóm lại thì đó là tình đồng đội.
Bách phế chờ hưng (Còn rất nhiều việc cần phải làm), ba chính quyền lớn đã tan rã, theo lý thuyết thì cuộc hôn nhân giữa Trầm Trì và Lộ Địch cũng đã không còn nữa.
Vậy nhưng Trầm Trì và Lộ Địch vẫn đến quân đội để làm thủ tục ly hôn.
Nghê Vũ cũng đi theo phía sau.
Lộ Địch là một AI, cậu ta có tầm nhìn rất rộng, lúc nhìn thấy Nghê Vũ ở xa xa liền vui vẻ vẫy vẫy tay rồi gọi: "Báo Báo!"
Mỹ nhân tóc vàng vẫn là mỹ nhân tóc vàng kia.
Lúc trước trong lòng Nghê Vũ có chút buồn, nhưng bây giờ cậu vừa nhìn mái tóc đó đã nghĩ — Chốc nữa mình có nên vò thử đầu anh ta một lần không nhỉ?
Hình như Lộ Địch nhận ra được nguy cơ, cậu ta cảnh giác nói: "Cậu muốn làm gì?"
Nghê Vũ: "Tôi muốn vò đầu anh."
Lộ Địch: "Không được! Đầu của tôi chỉ để cho người yêu vò!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!