Chương 37: ĐAU KHÔNG?

Tiếng giày tác chiến của Trầm Trì đạp lên cát tựa tiếng gió thổi từ trên cao xuống, cuốn đi những cát bụi nhỏ bé.

Tim Nghê Vũ đập càng lúc càng nhanh, cậu ra sức chớp đôi mắt đã ẩm ướt của mình.

Cuối cùng, Tiếng bước chân đó cũng dừng lại.

Trầm Trì đứng cách cậu ba mét, rũ mắt nhìn cậu.

Dòng máu nóng đang sục sôi dường như đã yên tĩnh trở lại. Bởi vì cậu thấy được sự lạnh lẽo trong mắt Trầm Trì, giống hệt ánh mắt ngày đó ở tòa án quân sự vậy, thậm chí còn kìm nén sự chán ghét.

Bi thương chợt ùa tới, hóa thành bóng tối ảm đạm nơi đáy mắt cậu.

Bỗng dưng, cậu cảm nhận được một luồng sức mạnh đang thúc giục cậu phải đứng lên, đối mặt với Trầm Trì một cách đàng hoàng — Trong mối quan hệ của cậu và Trầm Trì, thì người có lỗi là anh chứ không phải cậu. Cậu là người bị vứt bỏ, bị gán cho những tội danh vốn dĩ không hề tồn tại, vả lại, cậu không làm sai bất cứ chuyện gì, cậu không cần phải tự trách bản thân mình.

Nhưng mà vừa rồi chạy nhanh nên đã tiêu hao hết thể lực của cậu, cậu miễn cưỡng chống hai chân trước lên, không biết Trầm Trì có nhìn ra được chúng nó đang run rẩy đến buồn cười hay không.

Nhiệt độ đang tăng cao rồi lại giảm mạnh ngay sau đó. Trong hoàn cảnh như vậy, ngay cả cơ thể cậu cũng khó mà cảm nhận được chính xác nhiệt độ của mình.

Trầm Trì yên lặng chăm chú nhìn Nghê Vũ, màu đen trong mắt tựa bóng đêm của anh càng ngày càng đậm.

Một lát sau, Trầm Trì nói: "Cậu bị thương."

Nghê Vũ ngơ ngác, theo bản năng nhìn xuống cơ thể mình.

Mình bị thương sao?

Bị thương ở bên trong không gian kia cách đây không lâu …..

Không đúng.

Mặc dù có bị sinh vật biến dị bao vây, nhưng mà Nghê Vũ có thể khẳng định là mình không bị thương.

"Tai báo của cậu…." Giọng nói của Trầm Trì vẫn lạnh lùng như vậy, "Mất rồi."

Nhất thời, ngay cả hít thở Nghê Vũ cũng quên.

Vậy mà cậu lại quên mất, từ lần cậu tự cào cấu tai báo mình cho máu chảy đầm đìa kia, thì nó chưa bao giờ xuất hiện lại lần nào nữa.

Lúc này nhìn cậu buồn cười đến cỡ nào?

Nơi đáng lẽ phải có đôi tai báo trên đầu, thì giờ chỉ còn lại một làn sương mù như ẩn như hiện.

Cậu không thể tưởng tượng được, lúc này Trầm Trì dùng tâm tình để nhìn cậu.

"Tại sao?" Trầm Trì bình tĩnh hỏi.

Bỗng nhiên Nghê Vũ cảm thấy thật tức giận. Mà tức giận c*̃ng là một loại sức mạnh.

Cậu yếu ớt mệt mỏi, cố gắng ngước cổ lên, giọng cậu khàn khàn, "Có một số bộ phận trên cơ thể người ký sinh, một khi bị thương tổn sẽ không bao giờ xuất hiện lại lần nữa."

Trầm Trì mím môi, bầu không khí xung quanh dần trở nên ngột ngạt.

Nghê Vũ thở dài một hơi, giọng nói mang theo cảm xúc mạnh mẽ, "Tôi cào nát chúng rồi, chúng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa!"

Cát bụi bay lên mù mịt, bay nhẹ qua chỗ hai người đang đứng.

Hai chân trước của Nghê Vũ ấn chặt xuống đất, cứng đờ chống đỡ cơ thể.

Trầm Trì không nói gì, nhưng màu đen trong đôi mắt anh lại chậm rãi lưu động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!