Chương 36: GẶP LẠI.

Sau lần đầu tiên Nghê Vũ thân mật với Trầm Trì, vì thể lực không đủ nên cậu đã nằm úp sấp trên thảm trải sàn rồi biến về trạng thái hình thú luôn.

Sau này Trầm Trì cứ lấy chuyện đó ra để trêu cậu.

Bất quá sự thật chứng minh, lần đó cậu biến thành báo săn cũng không phải do mệt quá không chịu được, mà là do cậu không có kinh nghiệm thôi, do tinh thần kích động quá mức nên cơ thể xuất hiện phản ứng căng thẳng, chưa thích ứng kịp.

Thích ứng được rồi thì không thành vấn đề.

Thế nhưng, biến thành báo săn cũng có chỗ tốt của báo săn. Nếu như duy trì hình người thì "Làm xong" khó tránh khỏi sẽ xấu hổ, đặc biệt là da cậu lại rất trắng, tâm tình vừa dâng lên thì không riêng gì mặt và cổ, mà toàn thân cậu chỗ nào cũng đỏ bừng.

Trầm Trì hay nâng gáy cậu, nói: "Vừa nãy làm sao em không xấu hổ, đến giờ mới phản ứng được à?"

Những lúc như thế, biện pháp tốt nhất chính là biến thành báo săn, để một thân da lông đó che đi sự xấu hổ của mình.

Cho nên lúc làm xong cậu dùng trạng thái hình thú dựa vào trên người Trầm Trì như một thói quen, tai báo của cậu áp sát trên ngực Trầm Trì, cậu có thể nghe rõ tiếng tim Trầm Trì đập rất rõ ràng.

"Tiên sinh, nhịp tim của anh chậm hơn em, em tính rồi." Cậu vừa nói vừa lắc lắc cái đuôi dài của mình.

Đuôi báo săn vốn dùng để giữ thăng bằng cho cơ thể, nhưng cậu lại thích dùng đuôi để quấn lấy eo và cào chân Trầm Trì hơn.

Nói chung, ở trước mặt Trầm Trì, cậu như bị mắc hội chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD), không động chỗ này cũng sẽ động chỗ khác.

"Phải không?" Trầm Trì xoa xoa hai tai báo tròn tròn của cậu, "Vậy cho tôi nghe nhịp tim của em xem."

"Được." Cậu lười biếng đẩy cơ thể lên một chút, rồi lại không chịu dùng đủ lực mà cứ chậm rãi trườn lên trên, cậu duỗi hai chân sau đến giữa eo, cuối cùng cũng đưa đựơc ngực mình đến đầu Trầm Trì, hai cái móng vuốt giảm lực, không chút khách khí ôm lấy Trầm Trì.

"Tiên sinh, anh nghe được không?" Giọng điệu dã thú khó thay đổi của cậu lại vang lên, "Nhịp tim của em nhảy nhanh hơn của anh ha."

Trầm Trì: "…"

3 giây sau, không chờ cho Trầm Trì đáp lại cậu đã đứng dậy, nhìn xuống anh rồi hỏi: "Tiên sinh?"

Giọng nói Trầm Trì có chút bất đắc dĩ, "Tôi chỉ muốn nghe nhịp tim của em."

Cậu nói: "Vậy nên em mới áp sát lại cho anh nghe nè."

"Em đang đè tôi ngộp chết thì có." Trầm Trì nói.

Cậu chớp mắt nhìn lại rồi lui xuống khỏi đỉnh đầu Trầm Trì, bất mãn lẩm bẩm: "Vậy anh sẽ không nghe được đâu."

"Thình thịch — thình thịch — "

Cả không gian như biến thành một quả tim khổng lồ, hai ngón tay như hai chiếc kim đồng hồ nhanh chóng đuổi theo từng nhịp gõ.

Nghê Vũ vừa điều chỉnh tần suất gõ của ngón trỏ vừa chạy như bay về phía hang động đám lính đánh thuê đang ở.

Nhịp độ gõ của hai ngón tay vẫn chưa bao giờ trùng nhau hoàn toàn cả, hết vòng này đến vòng khác nhưng vẫn cứ chênh lệch vài giây.

Nghê Vũ lo lắng thở hổn hển, nhắm chặt hai mắt lại rồi tiếp tục gõ ngón trỏ một lần nữa.

"Thình thịch — thình thịch — "

Tựa như một phép màu kỳ diệu, khoảnh khắc nhịp gõ ở hai ngón trỏ trùng khớp với nhau, dòng khí lưu ở hướng bốn giờ đột nhiên bắt đầu xoay tròn vặn vẹo, cát bụi trên mặt đất bị cuốn lên, tất cả nhanh chóng bị cuốn hết ra thế giới bên ngoài.

Lam Tinh phu nhân cũng theo Nghê Vũ trở lại hang động, bà mỉm cười dịu dàng, "Cậu đã thành công."

Cả đám lính đánh thuê mừng như điên, Tắc Sắt nhìn Nghê Vũ đầy cảm kích, sau đó dẫn mọi người tiến vào dòng khí lưu tựa như lốc xoáy.

Nghê Vũ đi cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!