"Thế nhưng, chúng ta làm sao mới có thể tìm được đường hầm không gian đang ẩn giấu đó?" Thuần An là người duy nhất có thể hiểu được ý Nghê Vũ, "Tốc độ thời gian ở trong không gian này trôi qua giống với thế giới thật bên ngoài, nhưng nếu như không có gì làm môi giới thì lối đi đó chẳng khác nào không có."
Hưu An nghe xong đầu óc có chút mơ hồ, "Các người đang nói cái gì vậy?"
Nghê Vũ chớp mắt nhìn mặt trời mọc lên ở phía Đông.
Người bình thường rất khó phát hiện ra rằng, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng đã xuất hiện những biến dạng vặn vẹo mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Nếu như bây giờ có thể liên lạc được với người ở thế giới bên ngoài thì việc thiết lập ra vật môi giới là chuyện rất dễ dàng.
Cũng có thể liên hệ giữa hai thế giới đã hoàn toàn bị cắt đứt.
"Nghê Vũ!" Tắc Sắt hô: "Cậu đi đâu vậy?"
Nghê Vũ không trả lời mà chạy một mạch về phía Đông.
Không còn thời gian nữa, nếu như không nhanh chóng nghĩ ra biện pháp thì tất cả mọi người sẽ chết ở nơi này.
"Tôi chỉ muốn được sống, tôi chỉ muốn được trở về mà thôi!"
Tiếng khóc than thảm thiết của Bạch Tùng vẫn còn vang vọng bên tai Nghê Vũ, bỗng nhiên cậu dừng bước lại.
Muốn sống — đó là điều tất nhiên, không ai là không muốn sống sót cả.
Muốn trở về — bọn chúng bị trói buộc ở đây, không thể nào rời đi được?
Tất cả những người xuất hiện trong không gian này đều là người bị nhiễm virus rồi suy kiệt mà chết, vậy nên không gian này là nơi tiếp nhận, là nơi dùng để giam cầm đám sinh vật biến dị này?
Bạch Tùng muốn trở về thì nhất định phải chiếm cơ thể của một "Người đến từ bên ngoài".
Người yêu của Kiều cắn nuốt anh ta cũng là vì muốn được trở về?
Bọn chúng đã là sinh vật biến dị, để rời khỏi nơi này đã không tiếc g**t ch*t người mình yêu thương.
Điều đó cho thấy bọn chúng đã rất cố gắng để rời khỏi nơi này?
Là "Thổ địa" ở đây cho nên tất nhiên là bọn chúng biết rõ nơi này hơn so với những "Người đến từ bên ngoài" rồi.
Bỗng dưng Nghê Vũ có chút hối hận.
Có lẽ cậu không nên g**t ch*t bọn chúng vội vàng như vậy.
Nhưng giờ muốn "Bắt giữ" một sinh vật biến dị hình như cũng không khó lắm.
Sóng nhiệt quay cuồng trên sa mạc, Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú, ẩn mình vào giữa cát vàng nóng rực.
Mặc dù đang trong trạng thái hình thú nhưng tai báo của cậu vẫn không xuất hiện. Cũng không phải là biến mất mà chỉ bị ẩn đi, như thể chỗ đó là một không gian vô hình vậy, và tai báo của cậu thì đang "Trốn" trong thế giới vô hình nhìn thấy nhưng sờ không được đó.
Một con báo săn mất tai thì tất nhiên là nhìn qua rất buồn cười, nhưng cũng may là thính giác của cậu không vì vậy mà bị ảnh hưởng.
So với diện mạo con người thì trạng thái hình thú có nhiều ưu thế hơn về tốc độ và khứu giác.
Lúc cậu biến về trạng thái hình thú thì giáp cốt được chế tạo từ "Lưu" cũng tự động thay đổi hình dạng, bao phủ toàn thân cậu.
Cậu từ báo săn biến thành "Báo đen" luôn.
Cũng bởi vì vậy mà trước đây cậu bị Trầm Trì trêu chọc mấy lần.
Trong không khí có mùi hôi thối của sinh vật biến dị, tựa như mùi thi thể bị đốt cháy khét lẹt vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!