Những xúc tu dày đặc không có cách nào gây nên thương tổn cho Nghê Vũ, chúng nó bị Lưu đao sắc bén chặt đứt thành từng mảnh nhỏ, cát vàng cũng dần dần bị bụi máu màu xám đen bao phủ.
Sau khi mất đi xúc tu, những sinh vật biến dị không còn hình dáng con người kia rít gào giận dữ, gió cuốn mùi tanh tưởi tản ra khắp nơi.
Trong trận chiến vừa rồi, những lính đánh thuê không được may mắn đã bị nó g**t ch*t, có người bị xúc tu xuyên qua lồng ngực, có người đầu bị vỡ tan tành thành một vũng máu, tử trạng vô cùng thảm thiết.
Nghê Vũ hét lên với Thuần An, bảo cậu ấy mang những người còn lại nhanh chóng chạy đi.
Những nút thắt ghê tởm trên người sinh vật biến dị lại bắt đầu phình to lần nữa, trên bề mặt trải đầy những mạch máu. Nghê Vũ phi thân nhảy về phía trước, cơ thể cậu như một chiếc phi tiêu lao thẳng về phía chúng nó.
Mặc dù trong lòng Thuần An tràn đầy lo lắng, nhưng cậu ta cũng chỉ có thể nhân cơ hội này dẫn đám lính đánh thuê đó thoát thân — ở trong không gian này, người duy nhất có thể chống lại những sinh vật biến dị này hình như chỉ có một mình Nghê Vũ.
Chỉ có một mình Nghê Vũ mang giáp cốt được chế tạo từ "lưu".
Trong lòng Thuần An có vô số nghi hoặc.
Lúc xúc tu đánh về phía Nghê Vũ, cậu ta đang đứng ở ngay bên cạnh Nghê Vũ, sau lưng Nghê Vũ phát sinh ra biến hóa gì cậu ta nhìn thấy rất rõ ràng.
Ánh sáng óng ánh màu đen xuyên qua đồng phục tác chiến tản ra ngoài, ánh sáng đó hiện ra hình bóng phượng hoàng mờ ảo. Sau đó, ánh sáng tăng mạnh, giống như giáp cốt được mọc ra từ trên lưng Nghê Vũ vậy, cả người cậu được ánh sáng và sương mù lưu chuyển bao bọc, chỉ trong phút chốc ngắn ngủi, Nghê Vũ được giáp cốt bảo vệ chặt chẽ nghiêm ngặt.
Bộ giáp cốt được chế tạo từ "lưu" này cậu ta đã quá quen thuộc. Trước đây cậu ta thường xuyên tác chiến cùng Nghê Vũ. Lúc đó, trang bị của Nghê Vũ chính là nó.
Nhưng khi đó Nghê Vũ khởi động giáp cốt từ chiếc vòng đeo trên cổ tay.
Thấy phản ứng của Nghê Vũ, có vẻ như cậu ấy cũng rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của giáp cốt.
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Thuần An lắc lắc đầu, theo bản năng nhìn về phía sau, đột nhiên đồng tử cậu ta co rút lại.
Mấy chục sinh vật biến dị đang bao quanh Nghê Vũ, thân hình to lớn của chúng nó gần như muốn nhấn chìm Nghê Vũ. Nhưng dù là đang đứng ở rất xa, Thuần An vẫn có thể thấy được Nghê Vũ —
Nghê Vũ tựa như một tia chớp sáng bừng, nhảy lên nhảy xuống qua vô số nút thắt có hình dáng quỷ dị, cậu vung đao chém tới, mỗi một nhát đao chém xuống cực kỳ tinh chuẩn, tốc độ và sức mạnh được khống chế vô cùng chuẩn xác, trong nháy mắt Lưu đao rút về, đầu của sinh vật biến dị cũng lập tức rớt xuống.
Thuần An nuốt một ngụm nước bọt.
Đó là Nghê Vũ mà cậu ta quen biết, là Nghê Vũ của "Sí Ưng".
Nhà tù quân sự giống như địa ngục vậy, có rất nhiều người đã chết ở trong đó, thậm chí còn có người bị bắt làm thí nghiệm sinh học, dù cho người đó may mắn thoát được thì tâm trí của họ cũng đã bị hủy hoại.
Lúc trước, khi biết được Nghê Vũ đã an toàn rời khỏi nhà tù quân sự, ra khỏi doanh trại thủ đô, Thuần An nghĩ có lẽ Nghê Vũ sẽ không bao giờ còn là Nghê Vũ trước đây nữa.
Nhưng bây giờ xem ra, Nghê Vũ vẫn là vương giả trên chiến trường, vẫn nhanh nhẹn và mạnh mẽ như xưa.
Cát vàng và bụi máu càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức muốn che kín cả bầu trời.
Nơi chân trời hiện lên ánh sáng màu xanh — ở thế giới thật bên ngoài mặt trời đã sắp mọc .
"Ầm!"
Sinh vật biến dị cuối cùng cũng đã ngã xuống, cái đầu khổng lồ vặn vẹo treo trên cổ nó cũng đã rơi ra, giờ đang lăn lông lốc trên bãi cát vàng mấy vòng mới dừng lại.
Nghê Vũ bước ra từ trong cát bụi, Lưu đao trên tay cậu "Cheng" một tiếng rồi thu lại vào giáp cốt.
Nguy hiểm tạm thời đi qua, kiểm tra lại nhân số, chỉ còn lại 18 người còn sống sót, trong đó có 7 người bị thương, những người này có nhiễm virus hay không tạm thời vẫn chưa biết được.
Trên sa mạc rất khó tìm được chỗ ẩn thân, Tắc Sắt sắp xếp những đội viên bị thương ở trong một hang động, anh ta nói: "Không gian và thế giới bên ngoài nối với nhau qua đường hầm không gian, nhưng nó đã bị đóng lại rồi. Giờ muốn rời khỏi đây thì ít nhất cũng phải đợi đến ba ngày sau. Trước mắt thì đồ ăn và nước uống không thiếu, nhưng giờ chúng ta vẫn ở chỗ này chờ, hay là đi đến những nơi khác xem thử thế nào?"
Nghê Vũ không thu giáp cốt lại, điều này khiến cho cậu trông nổi bật hơn giữa một đám lính đánh thuê.
Cậu hỏi: "Tại sao người đã chết rồi lại xuất hiện ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!