Chương 33: LỄ VẬT CHƯA TỪNG BỊ MẤT.

Cả đoàn người hết sức cẩn thận bước về phía trước, xung quanh bốn phía đều là cát vàng khô nóng, mặc dù mặt trời vẫn còn chưa mọc nhưng cũng không phải không có ánh sáng.

Không gian này dường như đã hấp thu ánh sáng từ thế giới thật bên ngoài vào.

"Có vẻ như nơi này cũng chỉ là không gian phản chiếu mà thôi?" Mấy lính đánh thuê đi ở phía trước Nghê Vũ cũng dần dần trở nên thả lỏng.

Người lính đánh thuê này tên là Kiều, thân hình rất cao lớn, nhìn dáng vẻ anh ta thô lỗ vậy thôi chứ ánh mắt màu nâu nhạt lại cực kỳ dịu dàng.

Không gian phản chiếu như ảnh trong gương trước trước đây c*̃ng đã từng xuất hiện.

Nguyên tắc vật lý ở vũ trụ song song không giống với trái đất. Sau khi đường hầm không gian mở ra, nguyên tắc vật lý của hai thế giới lại dung hợp với nhau, không gian phản chiếu chính là một trong những kết quả dung hợp đó. Đến tận bây giờ vẫn chưa có bất kỳ ghi chép gì của bất cứ người nào về không gian phản chiếu này.

Và mọi người cũng không ai biết, nguyên lý xuất hiện của kiểu không gian này là gì.

Tắc Sắt nói: "Không được lơ là. Nếu như chỉ là không gian phản chiếu thì sao quân đội lại sốt sắng như vậy?"

Nghê Vũ liếc mắt nhìn Thuần An một cái.

"Tuyệt đối không chỉ đơn giản là không gian như ảnh trong gương được." Thuần An nói: " Ủy ban quản lý đường hầm không gian đã theo dõi, lúc không gian này xuất hiện, năng lượng trong đường hầm không gian sẽ phát sinh biến hóa và "Lưu" được chuyển đến, trong khoảng thời gian ngắn đã thu được giá trị cực kỳ lớn. Nhưng vẫn còn có một việc khác khiến cho ủy ban quản lý càng lo lắng hơn đó là — Gần đây, số người chết vì bị nhiễm virus tăng lên chóng mặt trên khắp vùng Tây Bắc này."

Nghê Vũ nhíu mày, "Không phải nói tỉ lệ tử vong đang giảm dần qua từng năm sao?"

"Đây là chuyện mới xảy ra gần đây thôi." Thuần An vừa nói vừa chú ý xung quanh, "Mặc dù vẫn chưa có chứng cớ rõ ràng, nhưng tỉ lệ tử vong tăng cao rất có thể có liên quan với không gian này."

Nghê Vũ không lên tiếng nữa, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị.

Trước khi giải phẫu ký sinh chưa phổ biến rộng rãi, sau khi con người bị nhiễm virus thì chỉ có thể trở thành người biến dị hoặc là chết đi vì suy kiệt. Trải qua hơn 400 năm, tỉ lệ tử vong đã giảm đi rất nhiều, dù cho người đó vẫn chưa tìm được vật dẫn thích hợp ngay, thì họ vẫn có thể kéo dài sự sống của mình thông qua khoang cách ly.

Vậy mà tình huống bây giờ lại đang thụt lùi.

Chị gái của Hôi Tùng cũng chết không lâu sau khi bị nhiễm virus.

"Nói thẳng ra thì, nhiệm vụ lần này của quân đội đưa ra chính là muốn dùng mạng của mấy người vô thăm dò." Thuần An nói: "Nếu như các người có thể sống và ra ngoài thì sẽ mang về cho bọn họ những tin tức hữu dụng. Nếu như toàn quân bị diệt thì cũng sẽ có những lính đánh thuê khác tiếp tục tiến vào."

Qua vài giây sau Nghê Vũ mới lên tiếng, "Bây giờ không phải là "Các người" mà là "Chúng ta" ."

Thuần An có chút sửng sốt, cậu ta cười cười bất đắc dĩ, "Có lúc tôi cảm thấy cậu đã thay đổi, nhưng cũng có lúc tôi lại cảm thấy cậu chưa từng thay đổi. Vẫn đơn thuần, vẫn hết sức chân thành và thiện lương như vậy."

Nghê Vũ kinh ngạc.

Thuần An hỏi: "Sao vậy?"

"Các cậu…" Nghê Vũ nhẹ giọng hỏi: "Trong mắt các cậu tôi là người như vậy à?"

Lần này lại đến phiên Thuần An giật mình, "Không phải thế thì là gì?"

Nghê Vũ lắc lắc đầu.

Đơn thuần, hết sức chân thành và thiện lương ư? Đó là cậu trong mắt các đồng đội ở "Sí Ưng".

Vậy mà Trầm Trì lại nói cậu là — đầu báo não báo (ngốc nghếch), đáng yêu và thích làm nũng.

Tại sao lúc này lại nhớ đến Trầm Trì ?

Nghê Vũ hít thật sâu một hơi, cậu muốn gạt đi những ý nghĩ không nên xuất hiện vào lúc này.

Đột nhiên, cả đội ngũ dừng lại, một tiếng kêu sợ hãi truyền đến từ phía trước.

Nghê Vũ ngẩng đầu lên nhìn, cậu thấy Hôi Tùng đang chạy như điên về hướng hai giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!