Chương 1: Nghê Vũ.

Lúc mặt trời xuống núi, ánh hoàng hôn chiếu rọi trên sa mạc đen như than, cát đá bị thiêu đốt nóng hừng hực.

Không khí như đang cuộn sóng, ba chiếc xe thiết giáp hạng nhẹ bay vút qua đường chân trời.

Chàng trai ngồi bên phải phía sau chiếc xe đi đầu kia mặc một bộ trang phục chiến đấu màu đen tuyền, tay trái ôm chặt cây súng trường hai nòng.

Ngày nay, súng laze đã được đưa vào sử dụng, súng trường dùng đạn đã trở thành đồ cổ, thế nhưng ở trong tay một số ít người có kỹ năng bắn súng tốt thì nó vẫn là thứ vũ khí đoạt mạng của tất cả những sinh linh còn sống.

Trên tay chàng trai cũng mang bao tay đồng bộ với trang phục chiến đấu, chỉ lộ ngón tay ra ngoài, đoạn ngón tay lộ ra đó trắng nõn, dưới màu đen của bao tay càng thêm nổi bật, mềm như sữa.

Da dẻ trên gáy, trên mặt và trên ngón tay đều giống nhau, chỗ nào cũng trắng trẻo mềm mịn.

Người có màu da như vậy hình như không nên xuất hiện bên trong xe thiết giáp đang rung lắc kịch liệt như thế này, lại càng không nên cùng một chỗ với bọn lính đánh thuê mồ hôi nhễ nhại như vậy.

Cậu ở đây chỉ vì cậu cũng là lính đánh thuê.

Lúc xe thiết giáp lại xóc nảy lần nữa, chàng trai vươn tay lên hạ kính bảo vệ mắt xuống.

Kính bảo vệ mắt của cậu có màu hoa mân côi hơi nhạt, không giống với của người khác.

Đó là màu sắc sáng sủa duy nhất trên người cậu.

Ở căn cứ và khu không người, vì màu kính hoa mân côi này đã đưa đến không biết bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ, thậm chí còn có không ít lính đánh thuê vạm vỡ huýt sáo trêu ghẹo cậu.

Tất nhiên là những người đó không chỉ kích động với mỗi kính mắt, mà còn vì khuôn mặt hoàn toàn không phù hợp làm lính đánh thuê của cậu.

"Bây giờ chúng ta còn đang vội vàng ở trên đường, cậu không cần lúc nào cũng mang kính bảo vệ như thế chứ?" Hưu An ngồi bên cạnh xoay xoay dao găm trên tay, thứ đồ chơi này so với súng trường hai nòng thì còn "cổ xưa" hơn, có một số lính đánh thuê mang nó bên người, nhưng không phải để dùng khi đi làm nhiệm vụ mà chỉ là công cụ để khoe mẽ. Cũng giống như vào "thời đại phồn vinh" mấy trăm năm trước, mấy tên nhóc lưu manh hay mang theo dao quân dụng Thụy Sĩ bên người vậy.

Chàng trai quay mặt sang, chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn Hưu An.

Mặc dù cách một lớp kính màu hoa mân côi nhưng ánh mắt cậu cũng không hề thêm chút nhiệt độ nào.

Sau đó, chàng trai làm như nghe không hiểu Hưu An đang nói cái gì, cậu xoay mặt về chỗ cũ, tiếp tục nhìn trời đất đang chuyển dần sang sắc tím. Trên sa mạc, ngày đêm luân chuyển nhanh như chớp mắt, ánh tà dương lặng lẽ buông, màn đêm đen đặt như thủy triều giáng xuống, mạnh mẽ cắn nuốt đất trời, biến thế giới xung quanh vừa rồi còn nóng như thiêu như đốt thành một màu đen như mực.

"Hừm…" Hưu An cảm thấy có chút mất mặt nên hừ lạnh, hắn cầm dao găm c*m v** bao, "Không nói thì thôi, nhìn mặt mũi trắng trẻo mềm mịn như vậy thì làm lính đánh thuê cái gì, làm quân kỹ còn hợp lý hơn."

Chàng trai quay mặt lại liếc hắn ta một cái.

Đuôi mắt cậu hẹp dài, lúc híp lại liếc nhìn người khác, ánh mắt cực kỳ thâm thúy, sắc bén tựa như phi tiêu bằng băng.

Bỗng dưng Hưu An cảm thấy thật sợ hãi, "Cậu….."

"Không nói không ai bảo cậu câm." Tắc Sắc ngồi ở ghế phó lái trừng Hưu An qua kính chiếu hậu, "Người trên ba chiếc xe này là một đội, tôi không muốn trước khi vào động có người ồn ào gây ra nội chiến, nếu như cậu thấy bất mãn với đồng đội của mình thì bây giờ có thể xuống xe."

Vết thương trên mặt Hưu An trở nên vặn vẹo nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn câm miệng.

Ánh mắt của chàng trai và Tắc Sắt nhìn nhau qua kính chiếu hậu, cùng gật nhẹ đầu.

Xe thiết giáp tiếp tục chạy như bay, cuồng phong gào thét từng hồi, cát đá nện lên thân xe như đạn bắn, tiếng động đó như tiếng móng tay cào qua tấm sắt.

Trong màn đên, những dãy đồi núi chập chùng đã xuất hiện để thay thế đường chân trời, càng ngày càng gần, trông giống như một bức tường thành vừa mới được xây lên.

"Tất cả chuẩn bị." Tắc Sắt quay đầu, nói vào thiết bị truyền tin trên vai, "Mười phút nữa sẽ đến dãy núi 1023."

"Nghê Vũ, đội hình cũ, sau khi vào trong thì cậu chiếm giữ vị trí cao nhất." Tắc Sắt lại nhìn vào kính chiếu hậu lần nữa nói với chàng trai mang mắt kính màu hoa mân côi.

"Ừ." Chàng trai không mang theo bất cứ cảm xúc gì mà trả lời.

Thì ra tên của cậu gọi là "Nghê Vũ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!