Chương 22: (Vô Đề)

Từ sau khi Quang Hy đồng ý giúp Thác Dã rửa sạch tội danh, quan hệ vợ chồng giữa hai người càng ngày càng trở nên căng thẳng, ngay cả Tiểu Lạc cũng không cách nào làm thuốc giảng hòa, khi ở nhà, Quang Hy luôn đối mặt với Mộ Tranh bằng thái độ vô cùng lạnh lùng.

Phương Đức Dung nhịn không được, bà lén tìm con dâu nói chuyện:

"Quang Hy không phải vẫn còn giận con chuyện của sáu năm trước chứ? Hẳn mẹ nên nói cho nó biết năm đó thật ra là mẹ…"

"Không phải vậy ạ." Mộ Tranh khéo léo từ chối ý tốt của mẹ chồng:

"Đây là vấn đề của con và Quang Hy, chúng con sẽ tự mình giải quyết, hơn nữa Quang Hy giận con cũng không phải vì chuyện của sáu năm trước ạ."

"Vậy rốt cuộc nó đang giận con chuyện gì? Con định giải quyết như thế nào đây?"

Phương Đức Dung sốt ruột thay con trai và con dâu, nếu là trước đây bà sẽ bỏ mặc mọi chuyện, nhưng hiện tại, bà thật sự hy vọng hai người con của bà sẽ hiểu nhau, cùng nắm tay đi về tương lai.

"Tóm lại mẹ không cần lo lắng, con sẽ nghĩ cách ạ." Mộ Tranh an ủi bà, cô thể hiện với bà rất tự tin, nhưng thật ra cô đang cảm thấy rất hoang mang lo sợ.

Bởi vì Quang Hy nghĩ người cô yêu là Thác Dã, đây thật sự là hiểu lầm lớn mà!

Vấn đề là, cô nên cởi bỏ hiểu lầm này như thế nào đây? Quang Hy đối với cô luôn làm như không thấy, khi ngẫu nhiên phải cùng cô trao đổi về việc biện hộ cho Thác Dã, thì anh luôn bày ra vẻ mặt đang giải quyết công việc, mỗi khi cô muốn thử tới gần anh một bước, thì cô có thể cảm giác anh đang đóng cửa trái tim, rồi lui về sau một bước.

Anh thật sự hận cô như vậy ư?

Nhìn anh vì chuyện của Thác Dã mà phải thường xuyên làm việc đến nửa đêm, không giấu được đôi mắt quầng thâm, làm cô rất đau lòng. Cô chuẩn bị bữa khuya cho anh, nhưng một miếng anh cũng không động vào.

Cô không biết nên làm như thế nào cho phải, càng để ý một người, thì bạn sẽ càng sợ người ấy lạnh lùng với mình, bởi vì khi vết thương đã chồng chất trong tim, nó sẽ không thể chịu nổi bất cứ một tổn thương nào nữa.

Vì thế, cô chỉ có thể đứng từ xa mà quan tâm anh, nhờ người giúp việc mang bữa khuya tới cho anh, khi thì cô tỉ mỉ hầm canh gà, cũng phải mượn tay Tiểu Lạc đưa canh cho ba nó uống.

Giúp anh giặt áo sơ mi, giặt quần, đều chỉ có thể vụng trộm mà làm, cô không dám cho anh biết. Cô không cần anh cảm động, cô chỉ hy vọng có thể chia sẻ sự vất vả với anh, khi anh đang thức đêm hăng hái chiến đấu, thì cô sẽ yên lặng ở đằng sau làm chỗ dựa vững chắc cho anh.

Hai tuần sau, anh tìm được chứng cớ mấu chốt, rửa sạch được tội danh cho Thác Dã, Thác Dã rốt cuộc cũng được tự do, cô biết được tin tức qua điện thoại mà mừng như điên.

"Cảm ơn anh, Quang Hy, em biết chỉ có anh mới có thể làm được, cảm ơn anh!" Cô kích động nói lời cảm ơn.

Ở đầu dây bên kia là Quang Hy đang mang vẻ mặt rất kỳ lạ, anh chỉ trầm mặc một lát, rồi lạnh lùng mở miệng:

"Tôi đã đồng ý chuyện của em, cũng đã làm tốt, kế tiếp em cũng nên báo đáp tôi."

"Báo đáp?" Cô sửng sốt: "Anh muốn em làm gì?"

"Tôi muốn em từ nay về sau… hãy rời khỏi thế giới của tôi."

"Cái gì!?" Vẻ mặt cô sợ hãi, như bị trúng một đòn sấm sét nặng: "Ý của anh là…"

"Chúng ta ly hôn thôi."

Ly hôn! Anh muốn ly hôn với cô?

Đầu óc Mộ Tranh trống rỗng, như muốn ngất đi:

"Vì sao? Quang Hy, vì chuyện gì mà anh… muốn ly hôn?"

"Đây không phải là chuyện em muốn sao?" Giọng nói của anh lạnh như băng:

"Em yên tâm, tôi sẽ không lấy quyền giám hộ Tiểu Lạc mà ép buộc em, trải qua chuyện này, dì Hoa đối với em cũng cảm kích hơn nhiều, sẽ không đến mức ngăn cản em vào nhà họ Hoa, em có thể danh chính ngôn thuận gả cho Hoa Thác Dã, chúc em hạnh phúc."

Chúc cô hạnh phúc? Anh đang chúc cô hạnh phúc?

Mộ Tranh tan nát cõi lòng, nước mắt từ từ chảy xuống, cô nhắm mắt lại, thân thể mềm nhũn tựa dọc theo bức tường, ngồi ập xuống mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!