Chương 7: (Vô Đề)

"..."

Thật sự là quá mệt mỏi, ta mơ mơ màng màng hỏi một câu:

"Cái gì?"

Rồi chìm vào mộng đẹp.

Hôm sau tiến cung tạ ơn, Hoàng hậu ôn nhu hỏi ta có thích ứng được không?

Ta ngượng ngùng đến đỏ bừng hai má.

Đám phi t. ử trong cung chẳng ai dễ đối phó, ngoài mặt thì tươi cười nhưng trong lời nói lại đầy rẫy sự bắt chẹt, châm chọc, ba câu thì hết hai câu rưỡi là cạm bẫy.

Các công chúa nói chuyện còn thẳng thừng hơn.

Cũng may, cô em chồng là Phượng Linh công chúa có cái miệng rất lanh lợi, ai nói xấu ta hay đào hố hại ta, nàng ấy lập tức dỗi ngược lại ngay, bảo vệ ta rất chu toàn.

Đúng là một cô nương đáng yêu.

Ta hẹn nàng ấy mấy ngày nữa tới Thừa Vương phủ ở tạm, nàng ấy lập tức sai người thu dọn hành lý muốn theo chúng ta ra cung ngay, kết quả bị Hoàng hậu nương nương mạnh tay túm trở lại.

Trên đường ra cung về nhà, nghĩ đến một Phượng Linh ngây thơ hồn nhiên, hoạt bát sảng khoái, ta không kìm được mà bật cười.

"Chuyện gì mà vui thế?"

"Phượng Linh thật sự rất đáng yêu."

Người nhà họ Vương ta chẳng ưa một ai, chị em biểu t. ử bên nhà ngoại cũng chẳng thật lòng với ta như vẻ ngoài.

Trong lòng họ đều là đố kỵ và căm hận.

Thật lòng hay giả dối, lòng ta hiểu rõ như gương.

"Đó là một con bé điên rồ thiếu suy nghĩ, sau này nàng đừng có chiều hư nó."

"Chàng đừng nói em ấy như vậy, em ấy đã là thiếu nữ lớn rồi, cũng cần thể diện chứ. Hơn nữa ta thấy tính cách ngay thẳng như vậy rất tốt."

Lý Dận bật cười:

"Hiếm khi có người thưởng thức được nó, sau này e là nó sẽ bám dính lấy nàng mất thôi."

Lúc đó ta vẫn chưa hiểu hết thâm ý trong lời nói của Lý Dận.

Ba ngày sau là lễ hồi môn, chúng ta chỉ ngồi lại Vương gia một lát, ăn bữa cơm rồi rời đi.

Vương thượng thư gọi ta lại, đưa cho ta một chiếc hộp gấm, nói là để bồi thường cho ta.

"Không cần."

Những năm trước ta không cần, bây giờ lại càng không cần.

Bởi vì Lý Dận đã giao toàn bộ chìa khóa kho quỹ, thẻ bài và quyền quản gia của Thừa Vương phủ cho ta.

Hiện tại ta muốn tiền có tiền, muốn người có người, muốn quyền có quyền.

Ta cũng đã sớm bước qua cái tuổi khao khát tình thương của cha rồi.

Lý Dận rất bận, sáng sớm khi trời chưa sáng đã đi thượng triều, có khi đêm khuya sương nặng mới trở về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!