Hắn nói hắn không biết thân phận của ta, không biết Vương Nguyệt Doanh là đứa con sinh từ vụng trộm, nói hắn chưa bao giờ muốn ta chịu ủy khuất, trong lòng hắn có ta, hôn sự là do mẫu phi hắn định đoạt, hắn không thể từ chối.
Thật ghê tởm.
Thật sự đấy.
Hắn đổ lỗi cho tất cả mọi người, chỉ trừ chính bản thân hắn.
Trong lòng hắn, ta không quan trọng bằng quyền lực, không quan trọng bằng lợi ích.
"Sau này đừng dùng mấy thủ đoạn này nữa. Ta chưa bao giờ hứa với ngươi điều gì, ngươi cũng chưa từng thề non hẹn biển với ta. Ta mất mẹ từ nhỏ, ai cũng có thể bắt nạt, ngươi có quyền thế, muốn thao túng ta là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng Lý Dập à, ta dù có hèn mọn như bụi trần, cũng có kiêu hãnh và khí tiết của riêng mình. Xem như chút tình nghĩa năm xưa ta từng cứu ngươi, hãy tha cho ta đi."
Lý Dập đỏ mắt:
"Ngươi lại chán ghét ta đến mức này sao."
Hắn đưa tay muốn bắt lấy ta, ta hoảng loạn lùi lại, loạng choạng suýt ngã.
Có người đưa tay đỡ lấy ta.
"Lý Dập."
Tiếng quát trầm mặc uy nghiêm vang lên.
Lý Dập lập tức mất hết khí thế, cung kính hành lễ:
"Thập ngũ hoàng thúc."
Ta quay đầu lại nhìn nam t. ử đang đỡ mình, chính là người ta đã cứu ngày hôm đó.
Ta biết hắn giàu sang, nhưng không ngờ hắn lại là đích t. ử của Hoàng hậu, vị hoàng t. ử thứ mười lăm được đương kim hoàng thượng yêu thương nhất.
"Đa tạ."
Ta nói lời cảm ơn rồi nhún người hành lễ cáo lui.
Lúc đi, ta liếc nhìn biểu ca một cái.
Biểu ca sờ mũi, vẻ mặt đầy chột dạ.
Ta mới đi được vài bước, cổ chân liền truyền đến cơn đau nhói.
Hình như lúc nãy loạng choạng đã bị trật khớp, Bảo Tín vội vàng đỡ lấy ta.
Ta có chút hối hận vì để che giấu việc biết võ công mà đã giả vờ ngã để dẫn dụ người đứng sau cột hành lang lộ diện.
"Tiểu thư..."
"Không sao."
Trước đây mỗi khi đến nhà ngoại ta thường ở lại vài ngày, nhưng hôm nay ta đòi đi ngay, bà ngoại liền biết là ta đang giận.
Ta đương nhiên là tức giận.
Đám trưởng bối đó định bán ta cho Lý Dập đã đành, lại còn để Thập Ngũ hoàng t. ử nhìn thấy cảnh đó.
Một nữ nhi mà hứa gả cho hai nhà, truyền ra ngoài sẽ mang tiếng xấu, bị người đời phê bình và khinh miệt.
"Ngọc nhi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!