Về đến nhà, ta đốt sạch các thư từ qua lại trước đây, lại sai Văn Ảnh đến Trịnh Vương phủ một chuyến để lấy lại những bức thư ta viết.
Văn Ảnh đi mà không lấy được.
"Không tìm thấy thì thôi, cũng chẳng phải chuyện đại sự gì."
Chữ viết tay trái và tay phải vốn dĩ khác nhau, hắn có giữ những bức thư đó cũng chẳng làm gì được ta.
Ta xua tay cho Văn Ảnh lui xuống.
"Tiểu thư, tiểu thư! Nhị công t. ử Trịnh Vương phủ đến từ hôn!"
Ta rất ngạc nhiên.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta chứ?
Hắn từ hôn xong ta cũng chẳng thèm gả cho hắn.
Thậm chí ta còn không muốn cho hắn biết ta là ai, muốn đoạn tuyệt là phải sạch sành sanh.
Hơn nữa, cuộc hôn nhân này của bọn họ chắc chắn là không hủy được đâu.
Đúng như ta dự đoán, cuộc hôn nhân này không hủy được.
Vương Nguyệt Doanh lại kiêu ngạo như một con công hoa, đi đâu cũng khoe khoang.
Và rồi lễ cập kê của ta cũng tới.
Bà ngoại và mợ đích thân lo liệu cho ta.
Ta không biết Vương thượng thư nghĩ gì, ông ta kiên quyết muốn tổ chức lễ cập kê của ta ngay tại Vương gia.
Bạn bè khuê các trêu chọc ta, nói qua ngày hôm nay ta đã là thiếu nữ trưởng thành, dễ gả chồng rồi.
Mấy chị em biểu tỷ cũng khen ta dung mạo xinh đẹp, kinh thành chẳng mấy người bì kịp.
Ta chỉ không ngờ rằng, hắn cũng đến tham dự yến tiệc.
Khoảnh khắc hắn nhìn thấy ta, hắn như vừa gặp ma, mắt trợn trừng, hốc mắt đỏ ngầu, cả người căng cứng.
Ta chỉ liếc hắn một cái rồi quay đi ngay, coi như không hề quen biết.
Theo tiếng nấc nghẹn của bà ngoại:
"Lễ thành, Ngọc nhi nhà ta từ nay đã là thiếu nữ trưởng thành rồi."
Ta hành lễ với bà ngoại.
Yến tiệc cập kê rất thịnh soạn.
Ngoại trừ hắn ra, khách khứa đều vui vẻ.
Sau giờ ngọ, ta tiễn khách từng người một.
Hắn tiến đến trước mặt ta, Vương Nguyệt Doanh ngoan ngoãn đi theo sau hắn.
"Đại tỷ tỷ, đây là phu quân vị hôn của muội, nhị công t. ử Lý Dập của Trịnh Vương phủ."
"Nhị công t.ử, đây là đại tỷ tỷ của ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!