Cuộc trò chuyện giữa Phùng thị và Vương thượng thư được truyền lại nguyên văn tới chỗ ta.
Bảo Ý đứng bên cạnh vô cùng lo lắng.
Nàng sợ ta khóc, sợ ta tức giận khi bị chính cha ruột tính kế như vậy.
Nhưng nàng không hiểu được rằng, ta đã từng tận mắt chứng kiến ông ta ép mẫu thân uống kịch độc, đoạt mạng của mẫu thân và đệ đệ.
Ta đã sớm không còn biết khóc là gì nữa.
Bảo Tín đưa cho ta một miếng đường mạch nha, ta ngậm trong miệng chậm rãi nhấm nháp:
"Bảo Tín, trong kho còn món đồ gì đáng giá không?"
"Trừ những vật dụng cần thiết hàng ngày, những đồ quý giá sớm đã được chuyển đến biệt viện hết rồi ạ."
Ta khẽ gật đầu.
Sẽ có một ngày, ta khiến Vương gia này tan hoang sạch sẽ, đến một mảnh ngói khúc gỗ cũng không để lại cho ông ta.
Vương thượng thư liên tiếp ba lần gọi ta đến thư phòng, ta đều không đi.
Người đến mời từ gã sai vặt thân tín, nha hoàn đắc sủng bên cạnh ông ta, cho đến quản gia Vương phủ.
Ta đều đuổi hết đi, chỉ tập trung đọc sách luyện chữ, đ.á.n. h cờ suy ngẫm.
Cuối cùng ông ta đích thân tìm đến, bộ dạng đùng đùng nổi giận trông thật nực cười.
Ông ta nhìn chằm chằm ta trừng trừng, một lúc lâu sau mới hất vạt áo ngồi xuống:
"Gia Ngọc, vi phụ muốn hỏi mượn con ít bạc."
Ta nhìn bộ mặt dối trá của ông ta, cười nhạo thành tiếng:
"Không cho mượn."
"Dẫu sao mười năm nay ông cũng không nuôi dưỡng ta, ta cũng chưa từng dùng một xu tiền nào của ông, không phải sao, Vương thượng thư?"
Ông ta phẫn nộ đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt ta mà mắng nhiếc.
Từ đầu đến chân, từ mẫu thân ta mắng đến cữu cữu, rồi đến bà ngoại ta.
Đáp lại ông ta, ta tung một cước đá bay ông ta ra ngoài.
Ông ta ngã nhào xuống đất, kinh hãi đến tột độ.
Sự đau đớn và khiếp sợ khiến khuôn mặt ông ta vặn vẹo đến dữ tợn.
Ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới, ta biết võ công, và ta lại dám đại nghịch bất đạo ra tay với ông ta.
Mối hận năm xưa đã đúc kết nên cái tính phản nghịch này của ta.
Ông ta nằm ngửa trên đất, đám tùy tùng hoảng loạn thất thần kêu lên:
"Đại nhân!".
Ta đứng dưới hiên nhà, mắt trầm xuống, nhìn ông ta không chút cảm xúc.
Chúng ta không phải cha con, chúng ta là kẻ thù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!