Chính Vương thượng thư đã khống chế mẫu thân ta, để Phùng thị đổ t.h.u.ố. c độc vào miệng bà.
Mẫu thân chỉ chốc lát sau đã hộc m.á.u, rồi đại phu nói không cứu được nữa.
Cữu cữu định lên Kinh Triệu Phủ báo quan, Vương thượng thư đã quỳ xuống đất xin tha, Vương gia phải bỏ ra hơn phân nửa gia sản mới êm chuyện, chẳng lẽ điều đó không có gì khuất tất sao?
"Lúc đó cháu còn nhỏ, cháu biết cái gì?"
Lão phu nhân lạnh giọng quát.
Ta chẳng sợ bà ta:
"Vậy thì mời ông ngoại, bà ngoại và các cữu cữu của con đến đây nói cho rõ ràng, xem năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
"Cháu..."
Bà ta thấy ta cứng đầu không chịu nghe, tức đến xanh mặt:
"Cháu giỏi rồi, đủ lông đủ cánh rồi, tùy cháu vậy. Chờ đến lúc cháu đ.â. m đầu vào tường, lúc đó có hối hận cũng đã muộn."
Ta không biết mình có đ.â. m đầu vào tường hay không, nhưng ta biết rõ về cái c.h.ế. t của mẫu thân:
Vương thượng thư và Phùng thị là đao phủ, còn lão phu nhân chính là kẻ đẩy tay sau màn.
Bà ta làm mẹ chồng nhưng chưa bao giờ đối xử tốt với mẫu thân ta.
Lúc đó ta chưa hiểu được những lời mẫu thân định nói rồi lại thôi, cũng không hiểu nỗi cô đơn đau thương của bà, càng không hiểu vì sao khi bà ôm ta khẽ hát dân ca lại lệ chảy đầy mặt.
Sau này bà trở thành một nấm mồ đất nhỏ, ta lớn khôn từng năm mới hiểu được nỗi khổ của bà không liên quan gì đến vinh hoa phú quý.
Từ khi gả vào Vương gia, bà chưa từng được đối xử t. ử tế.
Chồng vô tình, mẹ chồng khắc nghiệt, cô dì chị em dâu thì khó chơi.
Bà khổ mà không nói thành lời được.
"Cháu lui ra đi."
Ta quay người đi ngay.
Tưởng ta ham hố ở lại đây lắm chắc.
Vừa ra đến cửa đã nghe tiếng Vương Nguyệt Doanh:
"Tổ mẫu, người xem tỷ ấy kìa, bắt nạt cháu thì thôi đi, đến người mà tỷ ấy cũng không có quy củ như vậy."
"Ừ, Doanh Doanh của ta đừng có học theo nó."
Ta lạnh lùng cười khẩy một tiếng.
Bọn họ tưởng ta không nghe thấy chắc.
Bảo Tín liếc nhìn ta, ta lắc đầu với nàng.
Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ khiến Vương gia này sụp đổ, không còn tồn tại trên đời nữa.
Trở về nhà của chính mình, ta cảm giác cả người như sống lại.
"Tiểu thư, thư của người ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!