Hôm nay là ngày lành để Vương thượng thư nạp thiếp.
Đây là phòng tiểu thiếp thứ 15 của ông ta.
Cô ta dáng người quyến rũ, khuôn mặt thẹn thùng, trẻ trung xinh đẹp, quan trọng nhất là xuất thân từ nhà buôn, của cải hồi môn vô cùng phong phú.
Mười năm qua, ông ta nạp thiếp mười một người, con cái sống sót và trưởng thành có đến 31 đứa.
Rất nhiều lúc, ta đều cầu nguyện cho ông ta c.h.ế. t luôn trên giường của vị thiếp thất nào đó, nhưng kết quả đều không thành công.
Vậy mà ông ta còn từng bước thăng tiến, leo lên đến chức Lễ Bộ thượng thư.
Thật đúng là trời xanh không có mắt.
Thế nên, ta đã ngàn chọn vạn tuyển mới tìm được Nhu di nương – chính là người nữ t. ử đang quỳ kính trà kia, sủng thiếp mới của ông ta.
Người đang ngồi ở vị trí chủ vị với khuôn mặt trầm tư lạnh lẽo chính là vợ kế của ông ta, người từng là "chân ái" Phùng thị.
Vì để cưới nàng ta, ông ta không tiếc tay hại c.h.ế. t mẫu thân ta, khiến cho đệ đệ đã bảy tháng trong bụng mẹ cũng không thể nhìn thấy ánh mặt trời dù chỉ một ngày.
Mấy năm nay ta cũng dùng không ít biện pháp, nhưng vẫn không thể khiến bọn họ trở mặt thành thù, tàn sát lẫn nhau.
Ta chỉ còn hai tháng nữa là đến lễ cập kê, sau đó sẽ phải định hôn gả chồng, thời gian ta ở lại cái nhà này không còn nhiều nữa.
Nhiều lúc ta muốn dùng một chén t.h.u.ố. c độc kết liễu bọn họ cho xong chuyện, nhưng cữu cữu không đồng ý.
Cữu cữu nói c.h.ế. t như vậy là quá hời cho bọn họ, phải khiến bọn họ căm hận, nghi kỵ, đầu độc lẫn nhau, c.h.ế. t trong tay nhau mới là sự trả thù đích thực.
Ta rất tán đồng với điều đó.
Vì vậy, ta đã bỏ ra số tiền lớn tìm một "ngựa gầy" ở thanh lâu, dung mạo tuyệt mỹ, thân hình thướt tha là Nhu di nương, khiến nàng ta lắc mình biến hóa thành thứ nữ nhà giàu, sắp đặt cho nàng ta gặp gỡ Vương thượng thư.
Để rồi từ nhất kiến chung tình đến khi dâng hiến tấm thân, triền miên trên giường chiếu.
Nhu di nương từ nhỏ đã học cách làm sao để câu dẫn trái tim đàn ông.
Vương thượng thư dù có kiến thức rộng rãi đến đâu cũng phải đắm chìm trong sự dịu dàng mà nàng ta cố tình tạo ra.
Mãi đến khi Nhu di nương mang thai, ông ta mới không kịp đợi thêm mà dùng một kiệu nhỏ rước nàng ta vào Vương phủ.
"Ái chà."
Nhu di nương kinh hãi thốt lên, rồi vội vàng nói:
"Tỷ tỷ, đều tại muội không bưng vững chén trà, người có bị bỏng không?"
Phùng thị còn chưa kịp răn dạy, Vương thượng thư đã xót xa nâng Nhu di nương dậy, sai người mời phủ y đến ngay lập tức.
"Trà cũng đã uống rồi, từ nay nàng ấy đã có thân phận chính thức trong phủ, bà đừng có dùng cái bộ dạng hành hạ thiếp thất đó mà bắt nạt nàng ấy."
Nghe những lời này xem, thật là quá quen thuộc.
Ta nhớ lại, ông ta từng nói y hệt như vậy với mẫu thân ta.
Cũng là cái bộ dạng vênh váo tự đắc, coi mọi chuyện là lẽ đương nhiên như thế này.
Lúc đó thái độ của ông ta còn ác liệt hơn, rõ ràng là bản thân ông ta thay lòng đổi dạ, lại làm như thể đó là lỗi của mẫu thân ta.
Hại c.h.ế. t mẫu thân và đệ đệ ta rồi, ông ta đến c.h.ế. t cũng không hối cải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!