Chương 7: Bệ hạ... ngài tin vào chuyện xuyên không không?

Làm hoàng đế, Nguyên Hi không có nhiều thời gian bi lụy vì tình phụ tử giữa hắn và Nguyên Dụ tan vỡ. Nước Yên tuy đã bị hạ diệt, nhưng các nơi vẫn chưa yên bình, vài đạo tàn quân nước Yên vẫn còn lẩn khuất khắp nơi, nhiều địa phương thỉnh thoảng vẫn dấy lên nổi loạn. 

Muốn sóng gió thật sự lắng xuống, e phải chờ thêm ba bốn năm nữa.

Tấu báo khẩn mỗi ngày chất đống, Nguyên Hi sáng sớm đã vào Ngự Thư Phòng, chỉ riêng việc đọc qua một lượt cũng đã đến trưa.

Ngọc Châu bưng bữa trưa từ ngự thiện phòng vào, tay chân hơi lóng ngóng, cẩn thận gắp thức ăn cho hắn.

Cung nữ ở Ngự Thư Phòng này tuy hơi kỳ lạ, nhưng phần lớn thời gian lại rất bình thường. Nguyên Hi đã dặn người để ý, nhưng đến giờ vẫn chưa phát hiện điều gì khả nghi.

Dù sao cũng là người xuất hiện từ hư không, nếu không tra xét rõ, Nguyên Hi không thể nào yên lòng được.

"Ngươi lần đầu hầu trẫm dùng bữa sao?" Nguyên Hi nhàn nhạt hỏi.

Ngọc Châu không phân biệt được hắn đang trách cứ hay chỉ thuận miệng hỏi, ngẩn ra một thoáng mới đáp: "Không phải ạ."

Trả lời đầy do dự như thế... Nếu bảo nàng là gian tế do kẻ khác cài vào cung, thì cũng không giống lắm... Đâu có gian tế nào mà ngốc thế?

Nguyên Hi mỉm cười: "Canh."

Ngọc Châu vâng lời múc nửa bát canh vịt, hai tay dâng cho Nguyên Hi.

Nguyên Hi thong thả uống hết bát canh, bảo người dọn bữa, nghỉ ngơi một lát, chuẩn bị tiếp tục xem đám tấu báo khiến hắn nhức cả đầu.

Với hắn, những sự kiện này đã diễn ra quá lâu, nhiều chuyện hắn thật sự không nhớ rõ nữa. Dù đã xử lý một lần, giờ hắn vẫn phải suy nghĩ thật cẩn thận. Năm xưa, hắn dù sao cũng chỉ là một đế vương mới đăng cơ, tài giỏi đến mấy cũng có chỗ chưa chu toàn. Giờ đây trong thân xác này là vị hoàng đế Đại Ngụy dày dạn kinh nghiệm hơn xưa, nhiều việc hắn không quyết định tùy tiện như trước nữa.

Hàn Tẫn Trung đã đợi một lúc, thấy hoàng đế dùng xong bữa trưa, mới vào nói: "Bệ hạ, Hoàng Khánh cầu kiến."

"Hửm?" Nguyên Hi hơi ngạc nhiên, "Mời ông ấy vào."

Hoàng Khánh hiếm khi cầu kiến, thường khi vào cung là đến chỗ Thái thượng hoàng. Nguyên Hi biết ông vào cung vì Thái thượng hoàng, lại cảm kích ông từng giúp đỡ mình, bèn miễn hết lễ tiết phải diện kiến hoàng đế cho ông. Vì thế nên Hoàng Khánh dù gần như ngày nào cũng vào cung, nhưng ít khi gặp Nguyên Hi.

Hôm qua đến Phúc An Cung, hai cha con vẫn đối chọi gay gắt, cuối cùng Nguyên Hi tức giận bỏ đi. Không biết sau khi hắn rời đi, Hoàng Khánh có vào an ủi ông lão đôi câu không.

Hoàng Khánh vào điện, quỳ xuống bái lễ, Nguyên Hi liền tiến lên ngăn: "Hoàng lão mau đứng dậy."

"Tạ bệ hạ long ân." Hoàng Khánh khó nhọc chống chân đứng lên, "Bệ hạ, lão nô không biết bệ hạ đang bận quốc sự nên đã mạo muội cầu kiến, mong bệ hạ thứ tội."

Nguyên Hi ôn hòa nói: "Nói gì vậy, trẫm vừa dùng xong bữa, cũng không ảnh hưởng gì. Hoàng lão hiếm khi gặp trẫm, dù trẫm có bận đến đâu, cũng nhất định phải gặp mặt Hoàng lão."

Nguyên Hi đối với vị lão nhân này thật lòng kính trọng. Năm đó, Nguyên Dụ thiên vị đến mức ngay cả người bạn già bên cạnh cũng không đành lòng nhìn. Hoàng Khánh sợ Nguyên Hi thật sự bị huynh đệ hại chết, lén chạy đến phủ báo tin, nhờ thế mà Nguyên Hi mới kịp thời phòng bị. Nếu không có ông, e rằng Nguyên Hi đã chẳng thể giam lỏng được Nguyên Dụ dễ dàng đến thế.

"Lão nô không có việc gì lớn... chỉ là hôm qua thấy bệ hạ rời đi dường như không khỏe, nên lo lắng cho long thể." Hoàng Khánh lấy từ tay áo một tờ giấy gấp nhiều lần, "Đây là phương thuốc Chiêu Đức hoàng hậu từng dùng, lão nô sợ bệ hạ quên, đặc biệt mang đến."

Nguyên Hi ngẩn ra, nói: "Hoàng lão... có lòng rồi..."

Hắn từ trong bụng mẹ đã mang bệnh khí nghịch, khi kích động dễ bị tức ngực khó thở, rồi phát bệnh. Mẫu thân hắn, Chiêu Đức hoàng hậu, cũng vậy. Từ nhỏ, cả nhà luôn lo lắng cho bệnh của hai mẹ con, mỗi lần ai phát bệnh, cả nhà trên dưới đều cuống quýt.

Sau này, Nguyên Hi ít phát bệnh hơn, có lẽ nhờ luyện võ, cơ thể khỏe hơn hồi nhỏ rất nhiều. Chỉ thỉnh thoảng xúc động mới thấy lòng ngực bí bách, thở không thông, giống như hôm qua vậy.

Khi hắn rời đi, trong người khó chịu, ngay cả phụ thân ruột thịt cũng chẳng buồn hỏi han, ngược lại người hầu bên cạnh phụ thân vẫn nhớ đến hắn.

"Bệ hạ..." Hoàng Khánh ánh mắt quan tâm, "Hôm qua ngài không quá khó chịu chứ?"

Nguyên Hi lắc đầu: "Không sao, Hoàng lão chớ lo. Chỉ nhất thời không khỏe, lát sau đã ổn."

Hắn ra hiệu cho Hàn Tẫn Trung đến nhận phương thuốc đem cất đi, rồi hỏi: "Vết thương ở eo Hoàng lão còn đau không?"

Hoàng Khánh nghe vậy sờ eo mình, rồi đáp: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, nếu không nhờ bệ hạ sai thái y chữa trị, lão nô e là đã không đi nổi... Ai dà, tuổi già rồi, có dùng thuốc cũng đau. Nhưng miễn còn đi đứng được là đủ rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!