Chương 6: Thần sẽ ỷ sủng mà sinh kiêu

Cao Hoài Du nói: "Hồ sơ quân sự là cơ mật, kiểm tra nghiêm ngặt cũng không có gì sai, việc trì hoãn tích đọng thực ra chỉ là số ít, bệ hạ không cần quá tức giận."

"Hoài Du, không cần nói nhiều." Nguyên Hi phẩy tay, ra lệnh: "Đưa những hồ sơ này đến phủ An Dương Hầu."

Nói xong, hắn đứng dậy đi ra ngoài, để lại đám sai dịch quỳ đầy đất trong phòng. Cao Hoài Du liếc nhìn một vòng, cũng không nói gì, đứng dậy đi theo hắn.

"Họ luôn đối xử với ngươi như vậy sao?" Ra khỏi cửa, Nguyên Hi hỏi.

Cao Hoài Du là tông thất nước Yên đã đầu quân, lại được hắn trọng dụng, không cần nghĩ cũng biết đám quý tộc bất mãn với y ra sao. Hắn từng nhiều lần trừng trị bọn chúng vì chuyện này, sau đó, đám quý tộc đều phục tùng, cũng không còn ai dám làm khó Cao Hoài Du nữa. Giờ chứng kiến cảnh này, hắn có chút không quen.

Cao Hoài Du nói: "Đã là việc theo lẽ công bằng, thì cũng không thể xem là ai làm khó ai..."

Lời chưa nói hết đã bị cắt ngang, Nguyên Hi nói: "Hoài... Cao khanh, sao không bao giờ chịu nói với trẫm?"

Cao Hoài Du vốn định nói giúp cho Việt Quốc Công đôi câu để sau này gặp mặt khỏi khó xử, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Nguyên Hi đã nói tiếp: "Nửa giang sơn Đại Ngụy này là do trẫm tự tay đánh xuống. Chẳng lẽ trẫm còn phải chiều theo ý họ sao?"

Lời này không sai. Nửa giang sơn Đại Ngụy đúng là do hắn dẫn quân đánh xuống. Hắn không hề dựa vào phụ thân mình để trở thành hoàng đế. Ngược lại, nếu không có hắn, e rằng Bắc triều đã bị Nam Trần và vài quân phiệt khác tiêu diệt, chẳng thể cầm cự đến khi hoàng đế tiền triều nhường ngôi. 

Nguyên Dụ chỉ làm hoàng đế ba tháng rồi thoái vị làm Thái thượng hoàng, chẳng phải vì lúc đó Nguyên Hi đã nắm triều đình Ngọc Kinh trong tay sao? 

Chỉ vì phụ thân hắn còn sống nên mới làm bộ làm tịch như thế mà thôi.

Hắn mới là công thần lớn nhất của Đại Ngụy, không phải con rối hằng ngày phải nhìn sắc mặt của đám quý tộc.

Cao Hoài Du ngẩn ra, nói: "Bệ hạ... thần không dám."

Nguyên Hi cười khẽ: "Ngươi nghĩ trẫm còn phải kiêng nể vài kẻ quý tộc kia sao?"

"Không... thần chỉ lo..." Cao Hoài Du khẽ cúi mắt, không dám nhìn hoàng đế, "Bệ hạ trước nay luôn ưu ái thần. Thần sợ rằng chỉ cần thần nói mình chịu chút oan ức, bệ hạ sẽ lập tức nghiêm trị kẻ khác... rồi từ đó thần lại ỷ sủng mà sinh kiêu."

Nụ cười Nguyên Hi càng thêm rạng ngời: "Vậy thì cứ ỷ sủng mà sinh kiêu, sợ gì? Trẫm sủng ngươi đấy."

Cao Hoài Du kinh ngạc quay đầu, Nguyên Hi lại thấy đôi mắt y tròn xoe như mèo.

Nguyên Hi cười, đổi đề tài: "Những hồ sơ quân sự này... đều từ ba năm trước. Ngươi muốn xem để làm gì?"

Hồ sơ mà Cao Hoài Du muốn xem không có gì đặc biệt. Năm đó, hắn nghe y muốn xem liền đồng ý, sau đó không quản nữa, cũng không hề hay biết chuyện Cao Hoài Du đợi ba tháng vẫn chưa lấy được.

Bây giờ biết năm đó Cao Hoài Du chỉ muốn xem vài hồ sơ nhỏ mà phải khó khăn như vậy, hắn vừa hối hận vừa tò mò.

"Thần muốn lấy những hồ sơ này, không phải vì việc công, mà có chút tư tâm." Cao Hoài Du nghĩ một lát, quyết định nói thật, "Trận chiến năm đó, chủ soái nước Yên là Hoắc Phi."

"Sư phụ ngươi..." Nguyên Hi ngừng cười, hiểu ý định của Cao Hoài Du.

Ba năm trước, hoàng đế còn chưa mang họ Nguyên, phụ thân của Nguyên Hi, Ngụy Quốc Công Nguyên Dụ, vẫn rất khách sáo với hoàng đế bù nhìn của tiền triều.

Miền Bắc có triều Lương do nhà Nguyên nắm giữ cùng với nhà họ Cao của nước Yên, miền Nam là triều Trần, cả ba hình thành thế chân vạc. Nhưng Lương và Yên yếu hơn Trần, vậy nên trong tình thế này, Lương và Yên phải liên minh mới chống lại được mối đe dọa từ Nam Trần.

Nhưng nhà họ Cao chẳng phải người bình thường, đám người ấy đầu óc bốc đồng, đã liên minh với Nam Trần đánh vào Khâm Châu. Quân Lương liên tiếp thất trận, phụ thân của Nguyên Hi suýt nữa thì phải đưa vị tiểu hoàng đế bù nhìn dời đô, thậm chí còn tính chuyện cắt đất Khâm Châu.

Lúc đó, Nguyên Hi vì công lao quá lẫy lừng mà bị chính phụ thân mình nghi kỵ, lại bất hòa với huynh đệ và kế mẫu, bị Nguyên Dụ cách chức giam lỏng ở nhà, tình cảnh chỉ tốt hơn Cao Hoài Du ở nước Yên đôi chút. Tốt ở chỗ Cao Hoài Du bị cả nhà họ hàng bức chết, còn Nguyên Dụ thì ít ra cũng từng yêu thương hắn, không đến mức thật sự muốn hắn chết.

Về sau, chiến sự gặp bất lợi, Nguyên Hi xin ra trận, Nguyên Dụ dù lòng trăm ngàn không muốn thấy con trai mình tiếp tục lập công, nhưng cũng chỉ đành miễn cưỡng để hắn đi.

Sau đó, liên quân Yên

-Trần bại trận rút lui, chẳng bao lâu, Hoắc Phi bị Yên đế Cao Vĩ lừa vào cung đánh chết. Song kiệt nước Yên chỉ còn lại Cao Hoài Du.

Cao Hoài Du luôn thấy trận chiến năm đó rất kỳ lạ, luôn canh cánh về cái chết của sư phụ mình. Nguyên Hi hơi bất ngờ vì y lại thẳng thắn nói ra mục đích của mình, không kìm được mà hỏi: "Ngươi cứ thế nói với trẫm? Ngoài kia có vài tin đồn, chẳng lẽ ngươi không biết?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!