Thanh Hà Vương là của bệ hạ, người khác chỉ dám nhìn hai cái, tỏ chút yêu thích cũng không được sao!
Hoàng đế à! Nếu ngài có bản lĩnh đến thế, sao không đến trước mặt Thanh Hà Vương mà múa may đi! Phát huy cái khí phách đế vương bá đạo của ngài, đè y lên tường hôn đi! Để y biết rõ d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt của ngài! Ở đó mà trách ta
- một nữ sinh viên đại học ngây thơ chỉ dám ngắm nhìn trai đẹp
- làm gì!
Ngọc Châu trong lòng dù có bao nhiêu lời oán thầm cũng chẳng dám nói ra trước mặt Nguyên Hi, chỉ có thể ấp úng nịnh nọt: "Thanh Hà Vương dung mạo đẹp đẽ, tính tình cũng tốt, ai nhìn mà không thích cơ chứ! Nhưng Vương gia là của bệ hạ, thần sao dám thích, chỉ là ngưỡng mộ thôi."
Lời này Nguyên Hi nghe mới vừa tai, gật đầu đầy hài lòng, rồi lại hỏi: "Ngươi vừa đi đâu mà để Thanh Hà Vương phải đưa về?"
Gan lớn thật, dám phiền đến người của trẫm! Ngọc Châu thầm bổ sung câu ý tứ ngầm của Nguyên Hi, rồi có phần sợ hãi mà kể lại: "Thần muốn ra sông giặt góc váy... nhưng lại bị mấy tên binh sĩ quấy rối, Vương gia đã thay thần giải vây."
"Ngươi..." Sắc mặt Nguyên Hi lập tức trầm xuống vài phần, chẳng còn hứng thú trêu chọc tiểu cô nương nữa, "Dù sao cũng đừng một mình chạy loạn, nếu muốn đi lại, cũng nên dẫn một hai người theo bên mình. Trẫm đã nói rồi, mấy cận vệ bên trẫm, ngươi có việc thì cứ tìm họ."
Ngọc Châu vội gật đầu. Hoàng đế quả thực rất chiếu cố nàng, sớm đã dặn nàng phải tự cẩn thận, vậy mà nàng lại chẳng để tâm, bất giác thấy áy náy. Nàng lập tức thành khẩn nhận lỗi: "Bệ hạ, thần sai rồi. Thần thật sự không ngờ còn có chuyện như vậy, lần sau nhất định không quên lời dặn của ngài. Thần sẽ bảo vệ bản thân thật tốt."
Nguyên Hi liếc nàng hai cái, nuốt lời trách móc xuống, chỉ nói: "Nhớ kỹ là được."
"Vâng ạ." Ngọc Châu gật đầu lia lịa.
Nàng xúc động quá.
Bệ hạ tốt như vậy, sao có thể bị viết thành kẻ tàn bạo điên cuồng giết người không gớm tay cơ chứ! Thanh Hà Vương cũng tốt như vậy, sao có thể bị viết thành tên âm hiểm xảo trá điên loạn như thế chứ.
Tác giả à, bà viết mà lương tâm bà không đau sao!
---
Sau khi mọi người dựng trại nghỉ ngơi một lát, Nguyên Hi dùng bữa trưa xong liền triệu tập các tướng lĩnh vào trướng nghị sự.
"Bên kia hai ngày nay đã không có động tĩnh gì. Bọn chúng chiếm được kho lương thực Tùng Huyện, giờ hẳn là vẫn còn do dự không biết có nên tiếp tục tiến quân không."
Tần Tương – người trước đó đã đến Kiến Bình báo tin về chiến sự Mộc Bình – nói: "Nhà Trần này là muốn phản mà chẳng dám phản, nên mới đánh về phía Bắc. Lão hoàng đế kia vốn cũng muốn ép nhà Trần tạo phản, rồi danh chính ngôn thuận phái binh tiêu diệt. Ai ngờ nhà Trần lại tìm cớ nói chúng ta quấy rối biên cảnh đất Trần, liền trực tiếp đánh lên phía Bắc, không gây loạn trong lãnh thổ Nam Trần.
Bọn chúng vốn chỉ thiếu lương thực, giờ không thiếu nữa, nên mới co đầu rụt cổ."
Nguyên Hi khịt mũi cười khẩy, nhàn nhạt nói: "Lão hoàng đế lúc này chắc cũng đang lo sợ, nếu nhà Trần thật sự phá được tuyến phòng ngự Mộc Bình, chiếm được đất Yên, lão ta còn có thể ngồi yên được sao? Lão hoàng đế e là cũng rất mong chúng ta đánh nhà Trần đến suy sụp, không gượng dậy nổi, để sau này lão ta chẳng phải lo lắng gì nữa."
Nguyên Hi nói xong liền im bặt, không biết đang trầm tư điều gì.
Cao Hoài Du biết hoàng đế đang tính toán gì. Nguyên Hi là con hồ ly không bao giờ chịu thiệt thòi, giờ lão hoàng đế Nam Trần trông mong hắn đè chết nhà họ Trần, giải quyết cho ông ta một mối họa lớn trong lòng, hắn chắc chắn không cam tâm.
Hắn nhất định đang nghĩ xem có cách nào vừa giải quyết chiến sự Mộc Bình, lại vừa khiến lão hoàng đế Nam Trần tiếp tục đau đầu hay không.
Nguyên Hi muốn ép nhà họ Trần phải trở mặt với lão hoàng đế, buộc lão hoàng đế phải phái người bình phản lần nữa. Hắn không muốn làm con trai hay con sò gì cả, hắn chỉ muốn làm ngư ông đắc lợi mà thôi.
Cao Hoài Du lên tiếng: "Quân Trần nay đánh đến Tùng Huyện chiếm được kho lương liền không dám tiến thêm nữa. Hoàng đế Nam Trần sẽ không nhúng tay, cũng không dám phái viện binh đưa lương thực tới. Nói cho cùng, đây chỉ là chiến sự giữa nhà Trần và Đại Ngụy. Chỉ cần đánh và chiếm lại Tùng Huyện, nhà họ Trần lại thiếu lương thực, bị ép đến đường cùng, chỉ có thể chọn giữa việc đánh Bắc hay đánh Nam. Bệ hạ do dự, là vì không muốn cho lão hoàng đế có cớ diệt nhà họ Trần sao?
Nhà họ Trần nay đã cưỡi hổ khó xuống, muốn khích bác chúng và lão hoàng đế, cũng chẳng khó khăn gì."
Y dừng một chút, rồi tiếp tục: "Việc cấp bách vẫn là lấy lại Tùng Huyện trước, rồi ép nhà họ Trần hàng phục. Việc này không nên chậm trễ, nên sớm xuất binh, dù không lấy lại được Tùng Huyện, chỉ cần đốt kho lương thực cũng đủ khiến Trần Gia Dũng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan."
Nguyên Hi thoáng chốc thần thái rạng rỡ. Trong giây phút ngắn ngủi, hắn như trở về thiếu niên kiêu ngạo mười mấy tuổi năm xưa: "Hay!"
Kết quả hắn còn chưa kịp nói mai liền hành quân, muốn đích thân đi gặp lão đại nhà Trần là Trần Gia Dũng, thì Cao Hoài Du đã như biết hắn định làm gì, nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói: "Thần cho rằng, bệ hạ chỉ cần tọa trấn trung quân là đủ rồi."
Giọng y rất nghiêm trang, tuy là đang trình bày ý kiến với hoàng đế, nhưng lại mang theo chất giọng không cho phép phản bác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!