Phản ứng của Cao Hoài Du khiến Nguyên Hi nhịn cười. Hắn vừa nói xong, mắt y đã hơi tròn xoe, ngơ ngác một thoáng, rồi mới lộ ra chút kinh ngạc.
Chẳng khác gì một con mèo ngố.
Rồi Nguyên Hi nhìn thấy tai y đỏ lên, rõ ràng vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng không dám bộc phát với hoàng đế, chỉ đành tự nhịn.
Nguyên Hi càng thấy thú vị, đột nhiên nổi lên chút ý xấu, tiếp tục nói: "Ai cũng bảo Cao Hành là đệ nhất mỹ nhân nước Yên, nhưng trẫm thấy... vẫn kém xa ngươi."
Cao Hoài Du mấy lần há miệng định nói gì đó, nhưng chẳng thốt ra được lời nào.
Chắc y rất muốn chạy trốn, nhưng biết rõ chạy không được, nên cũng không làm chuyện vô ích.
"Trẫm đùa ngươi thôi." Nguyên Hi biết dừng đúng lúc, thở dài, "Nhà họ Cao muốn liên hôn tỏ thiện chí, trẫm không tiện từ chối. Để Cao Hành vào cung làm thư đồng cho Nguyên Hồng, cũng coi như nhận lấy ý tốt của nhà họ Cao, khiến họ yên tâm. Ngươi cũng biết, những năm này trẫm bận rộn chiến sự, có vài việc chưa kịp để tâm. Nay phương Bắc thống nhất, cũng nên đón Nguyên Hồng vào cung dạy dỗ cẩn thận."
Cao Hoài Du lập tức thả lỏng: "Bệ hạ anh minh."
Mặt ngoài nói bệ hạ anh minh, trong lòng vẫn có chút nghi ngờ.
Thư đồng mà phong thị quân, ai tin? Nếu hoàng đế thật sự có ý đó, làm thư đồng cũng chẳng khác gì nam sủng, chỉ là nói cho êm tai thôi.
Nhưng y lại cảm thấy lời Nguyên Hi là thật, không lừa y.
"Nhưng đứa trẻ này có chút..." Nguyên Hi ngừng lại, không nói hết, cười tươi nói tiếp, "Tiền Yên Thái hậu gần đây cứ đòi xuất gia, trẫm bảo hắn chép mấy bộ kinh thư để tỏ lòng hiếu thảo, cũng giúp hắn bình tâm tĩnh khí, tránh ngày nào cũng nghĩ đến chuyện hành thích trẫm."
Cao Hoài Du ngẩn ra: "Cao Hành hành thích bệ hạ? Bệ hạ có bị thương không?"
Ánh mắt y lướt qua người Nguyên Hi, đột nhiên thấy cánh tay lộ ra của hắn – tay áo trong lúc cử động khẽ trượt xuống, cổ tay băng vải trắng, chỉ thấy mép vết sẹo đỏ sậm ngoằn ngoèo kéo vào trong tay áo, rõ ràng là bị vật sắc nhọn gây thương tích.
Cao Hoài Du kinh ngạc định đứng dậy quỳ xuống xin tội, Nguyên Hi mắt lanh tay lẹ, nắm lấy cổ tay y trước, ngăn động tác của y, cười nói: "Chuyện này liên quan gì đến Hoài Du? Chẳng lẽ Hoài Du muốn bênh vực hắn sao?"
Lời chất vấn này được hắn mỉm cười mà nói ra, đương nhiên không phải trách tội.
"Thần..."
"Hay là... Hoài Du xót trẫm?" Nguyên Hi nhẹ nhàng ấn y ngồi lại, thuận tay kéo áo che đi vết sẹo.
Chút vết thương này hắn chẳng thèm để ý, chỉ vì Cao Hoài Du dễ mềm lòng, hắn mới cố ý làm ra vẻ để trêu y tí thôi.
Quả nhiên Cao Hoài Du lộ vẻ áy náy, nhưng Nguyên Hi nhìn dáng vẻ kia của y, lại thấy không thoải mái.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, sao hai người lại xa cách thế này...
Nếu là Cao Hoài Du trước kia, y chỉ sẽ theo bản năng nắm lấy cổ tay mình xem xét vết thương, chứ không phải quỳ xuống tạ tội như bây giờ.
Y cẩn thận từng li từng tí với người khác, nhưng về sau ở trước mặt hắn, nào có còn cẩn trọng như vậy nữa?
"Hoài Du..." Nguyên Hi khẽ nói, "Chuyện này không liên quan đến ngươi, ngươi hà tất phải... Ngươi biết rõ trẫm không hề trách ngươi chút nào mà."
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du thầm nghĩ, hôm nay bệ hạ lạ quá.
Lại gọi mình là Hoài Du, rõ ràng khi nãy đã cố ý đổi cách xưng hô, rồi lại quên mất, cứ thế gọi mãi...
Bệ hạ từ trước đến nay thái độ vẫn luôn thân thiết như vậy sao? Mình đến nước Ngụy sắp tròn một năm, ngoài lúc được cứu mạng cũng chẳng có mấy dịp ở bên bệ hạ, quả nhiên mình chưa hiểu bệ hạ đủ sâu.
Lúc này, Hàn Tẫn Trung dẫn một lão nhân râu trắng bước vào, cúi người nói: "Bệ hạ, Từ thái y đến thay thuốc cho bệ hạ."
Nguyên Hi gật đầu, ngả người ra sau, lại nói với người đối diện: "Đến lúc thay thuốc rồi... Ngươi giúp trẫm đi."
Cao Hoài Du khẽ đáp: "Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!