"Vậy bệ hạ định đích thân đến đó sao..." Cao Hoài Du thầm nhủ trong lòng xong, mới cất tiếng hỏi.
Nguyên Hi nhìn ra y có chút lưu luyến mình, vội vàng an ủi: "Chúng ta cùng đi."
"Ba châu Kim, Đồng, Khang đều là cố bộ của Hoắc Phi." Cao Hoài Du khẽ nói, "Bệ hạ thật sự muốn thần qua đó sao?"
Y hỏi như vậy là thật sự có phần nghi hoặc. Hai ngày vừa mới khôi phục ký ức, y quả thực đã quá kích động, chìm đắm trong niềm vui trùng phùng với Nguyên Hi đến mức không thể tự kiềm chế, vì thế đã bỏ qua không ít điểm bất ổn.
Ví như rất nhiều việc kiếp trước chưa từng xảy ra, hoàng đế trước kia cũng không giống như bây giờ, đột nhiên lại tin tưởng y đến thế.
Kiếp trước, y đến chết cũng chỉ là An Dương Hầu, Nguyên Hồng từng muốn theo di nguyện của Nguyên Hi mà phong y làm vương, nhưng y từ chối. Thế mà giờ Nguyên Hi vừa mới diệt nước Yên không bao lâu đã phong vương cho y, lại luôn không hề che giấu mà bày tỏ sự thiên vị dành cho y...
Trước kia y còn thấy khó hiểu, nay nhớ lại những chuyện của kiếp trước, y lại càng thêm ngờ vực. Với tính tình của hoàng đế, không đời nào lại tin tưởng một thân vương mất nước vừa mới đầu hàng chưa bao lâu đến thế.
"Trẫm dám để khanh đi, đương nhiên là tin tưởng khanh rồi." Nguyên Hi vuốt lại mấy sợi tóc mai bên thái dương y, thuận tay chạm nhẹ vào nốt ruồi nhỏ trên vành tai y.
Cao Hoài Du lập tức chỉ cảm thấy vành tai nóng ran, quên mất mình đang vướng mắc điều gì.....
Ngày thứ ba sau khi nhận được cấp báo khẩn từ Mộc Bình, Nguyên Hi liền khởi hành đến biên cương.
Binh lực Đại Ngụy ở đất Yên thực ra không dồi dào, phần lớn quân đóng tại đây vẫn là hàng quân của nước Yên, Nguyên Hi cũng không có ý định để quân Ngụy giữ vai trò chủ lực.
Quân Yên chưa chắc đã nghe lời Nguyên Hi, nhưng nhất định sẽ nghe Cao Hoài Du.
Nguyên Hi hao tâm tổn sức minh oan cho Hoắc Phi, lại long trọng xây một ngôi mộ y quan. Một nửa là vì thật lòng kính trọng, muốn thay Cao Hoài Du hoàn thành một tâm nguyện, nửa còn lại là để thu phục lòng quân Yên.
Cao Hành giết Hoắc Phi, vậy mà tân đế lại kính trọng Hoắc Phi đến thế, quân Yên khi so sánh đôi bên, ít nhiều cũng giảm đi vài phần thù địch đối với Nguyên Hi.
Đồng thời, trong đó cũng chứa chút dụng tâm hiểm ác.
Phía Nam Mộc Bình vốn là cố thổ của nước Yên, quân Yên không thể nào không có. Tâm nguyện thu phục đất mất, họ nhất định sẽ liều mình vì điều đó. Nếu trận này đánh đẹp, hắn sẽ ban thưởng quan tước hậu hĩnh, có thể khiến các tướng lĩnh quân Yên an tâm, ngoan ngoãn theo Đại Ngụy mà sống. Còn nếu những người này liều chết hết, thì đối với việc khống chế đất Yên về sau lại càng có lợi cho hắn.
Nhưng chỗ xấu cũng nằm ở chỗ họ nhất định sẽ nghe lời Cao Hoài Du.
Nếu Cao Hoài Du thật sự thu hồi cố thổ nước Yên, dọn dẹp sạch sẽ mảnh đất này, thì đám cựu bộ của Hoắc Phi dưới trướng y ắt sẽ khuyên y tự lập, phục quốc.
Kiếp trước chuyện này quả thực đã từng xảy ra, chỉ có điều Cao Hoài Du đã chém hai kẻ nhảy nhót dữ dội nhất, thu phục thuộc hạ gọn gàng, không để lọt ra nửa tiếng gió. Nguyên Hi cũng hoàn toàn không hay biết rằng: việc phục quốc Đại Yên năm xưa từng chỉ cách Cao Hoài Du duy nhất một ý niệm.
Dù sao thì Cao Hoài Du xưa nay chưa từng lưu luyến quyền vị, y cũng chẳng bận tâm hoàng đế mang họ Cao hay họ Nguyên.
Y mới bốn tuổi đã bị đẩy lên ngôi vị, sau đó bị Văn Tuyên Đế phế làm Thanh Hà Vương, tiếp đó A nương y bị bệnh mất, liền không còn ai quản y nữa.
Văn Tuyên Đế từng muốn đưa y đến cho các vương gia tông thất nuôi dưỡng, nhưng chẳng ai dám nhận. Thân phận của y quá đỗi khó xử, hoàn toàn là một củ khoai nóng bỏng tay.
Con trai Văn Chiêu Đế, lại từng thật sự ngồi lên long ỷ, giờ là cô nhi quả mẫu bị khi dễ mà không thể phản kháng, sau này thì sao? Lỡ mà đứa nhỏ này ghi hận, lớn lên làm chuyện mưu nghịch gì đó, chẳng phải liên lụy đến họ sao?
Dù đứa trẻ ấy không có lòng đó, ngôi vị hoàng đế lại là cướp từ tay nó, sao có thể không lo sau này nó sẽ báo thù? Hoàng đế ắt sẽ chèn ép đứa trẻ này, nuôi nó thì họ chẳng phải cũng sẽ bị vạ lây sao?
Kết quả là, khi Văn Tuyên Đế còn đang chau mày ủ dột, thì vị Thanh Hà vương bé nhỏ mới bốn tuổi ấy lại chủ động xin hoàng đế được về đất phong, tự mình đến quận Thanh Hà.
Mấy năm sau, Hoắc Phi đi qua quận Thanh Hà, vị tiểu Thanh Hà Vương khi ấy chủ động đến bái kiến, thành công lừa được một vị sư phụ. Từ đó, Hoắc Phi thường xuyên mang y đi khắp nơi. Y không giống những tông thất họ Cao khác, cả đời chỉ ở kinh thành hưởng thụ, mà theo Hoắc Phi nếm trải không ít gian khổ vốn chỉ dân thường mới phải chịu, chứng kiến biết bao cảnh đau lòng.
Y từng thấy thôn làng biên cương bị binh lính Tây Lương, binh sĩ Nam Trần, man nhân Ô Hoàn phương Bắc tàn sát, từng thấy dân chúng đói kém đến mức phải bán con đổi lấy miếng ăn, từng thấy dân thường bị hào cường ức h**p mà không được một câu công đạo.
Hoắc Phi cả đời tâm nguyện là thống nhất Trung Nguyên, chấm dứt loạn thế, chỉ khi thiên hạ thái bình, những chuyện ấy mới giảm bớt, dân chúng mới không phải vì tránh chiến loạn mà bôn ba khắp chốn, mới có thể an cư lạc nghiệp.
Vì thế Hoắc Phi dù nắm trọng binh trong tay, cũng không phản nhà họ Cao, cam tâm làm thần tử của Văn Tuyên Đế. Tiếc rằng Văn Tuyên Đế vừa băng hà, Cao Vĩ lại lên ngôi. Ông không thể chủ động gây chiến, vì thiên hạ thái bình mà một mực nhẫn nhịn, kết quả Cao Vĩ trực tiếp lừa ông vào cung, một gậy đánh ngất rồi chém chết.
Cao Hoài Du cũng giống Hoắc Phi, không muốn nước Yên nội loạn nên chủ động giao ra binh quyền. Cao Vĩ dâm loạn, nhưng đó chỉ là phẩm hạnh cá nhân. Những hoàng đế tư đức thiếu sót, cực kỳ háo sắc nhưng có chút bản lĩnh trị quốc cũng không ít. Khi ấy, y vẫn còn chút kỳ vọng với Cao Vĩ. Y vốn tưởng Cao Vĩ chỉ là không yên tâm về binh quyền trong tay Hoắc Phi và mình, y ghi nhớ di nguyện Hoắc Phi, liền thỏa hiệp, tưởng rằng như vậy Cao Vĩ có thể yên tâm trị quốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!