Chương 48: Thiên tử chi nộ, phục... Thôi thôi thôi, ngươi đừng khóc nữa

Nụ hôn nhẹ rơi giữa đôi mày Nguyên Hi, rồi chậm rãi lướt xuống đôi môi.

Cao Hoài Du chỉ chạm nhẹ môi hắn hôn vài cái, động tác vô cùng chừng mực, vậy mà lại khiến Nguyên Hi bị trêu đến mức sắp phát điên.

Hắn vốn định mắng y một trận ra trò, cho y biết thế nào là nặng nhẹ, để sau này đừng dại dột mà liều lĩnh nữa. Ai ngờ mới bị hôn vài cái, đầu óc hắn đã choáng váng, mơ hồ.

Vừa rồi hắn còn lạnh lùng cười, định mở miệng, nhưng bỗng thấy người kia vừa rơi lệ vừa hôn lên mặt mình. Nguyên Hi cảm nhận rõ sự ẩm ướt trên da mặt, đều là do nước mắt y quệt qua khi hôn.

Nguyên Hi lập tức bị đánh bại, chẳng còn chút sức chống trả nào.

Thiên tử chi nộ, phục... Thôi thôi thôi, ngươi đừng khóc nữa.

"Không được khóc nữa..." Nguyên Hi cuối cùng không nỡ trách mắng nặng lời, đưa tay lau đi nước mắt trên má y, "Trẫm không trách ngươi đâu."

Giọng Cao Hoài Du vẫn nghẹn ngào: "Bệ hạ..."

Thần nhớ ngài lắm.

Tám năm... tám năm dài đằng đẵng trong kiếp trước, trong quãng đời ngắn ngủi ấy, y sống mà không có Nguyên Hi.

Nay lại có thể trở về, bao nỗi niềm tích tụ suốt tám năm như vỡ đê, chẳng sao khống chế nổi.

Má vừa lau khô lại ướt đẫm, nước mắt chảy xuống tận đầu ngón tay Nguyên Hi, từ ấm nóng dần hóa lạnh.

Nguyên Hi bỗng mỉm cười, năm ngón tay luồn vào tóc sau gáy y, hơi dùng sức ấn xuống.

Hắn hé mở đôi môi Cao Hoài Du, rồi thô bạo bịt kín, dạy y thế nào mới là hôn thực sự.

Cao Hoài Du là người mà kiếp trước hắn nhịn đến chết cũng chẳng dám chạm tới, chỉ dám thỉnh thoảng triệu y vào cung để bầu bạn, chỉ dám lén lút tìm cớ để gần gũi với y thêm chút nữa, nhưng nhiều hơn thế thì chưa từng.

Vậy mà giờ đây, người mà hắn luôn mơ tưởng bấy lâu nay đang ngồi trên đùi hắn, hôn hắn.

Tình cảm bị dồn nén ở kiếp trước, đến lúc này tuôn trào, hắn dĩ nhiên không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Cao Hoài Du vừa mới khóc một trận, khiến gương mặt y đầm đìa nước mắt, trông như vừa mới đứng dưới cơn mưa tầm tã, khiến Nguyên Hi bỗng nhớ lại lần đầu gặp gỡ y.

Khi ấy, y ướt sũng từ đầu đến chân, mưa hòa lẫn máu loang khắp thân, trông thê thảm không thể tả. Y yếu ớt đến nỗi tiếng r*n r* cũng không phát ra được, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, trên mặt đầy bùn đất lẫn máu.

Năm đó, Nguyên Hi đang tự mình bố trí binh mã nơi biên cảnh, chuẩn bị chinh phạt nước Yên, tự mình dẫn một đội quân do thám khắp nơi, không chỉ để khảo sát địa hình mà còn đến các thôn trấn thăm hỏi dân tình. Lúc ấy đất Yên đã rối loạn, hắn mang người vào biên giới cũng chẳng ai ngăn.

Trời đổ mưa lớn, làm lỡ hành trình, hắn đành tạm tìm chỗ trú mưa, rồi liền nhìn thấy có người nằm ngã trên đất.

Lúc đó, Nguyên Hi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức bảo ngự y cứu giúp, rồi mang người về theo.

Khi Cao Hoài Du tỉnh lại, y không hề giấu giếm, trực tiếp nói mình là Thanh Hà Vương của Đại Yên.

Thanh Hà Vương, chính là một trong song kiệt Đại Yên từng không ít lần gây khó dễ cho nước Ngụy. 

Nguyên Hi hiểu rõ, y đang cố ý chọc giận mình.

Y có lẽ đã nghĩ hoàng đế nước Ngụy đang định chinh phạt nước Yên, hẳn sẽ giết y để chấn chỉnh quân tâm. Vừa hay y cũng đã quá mệt mỏi, không muốn sống nữa, nên chẳng cần giấu giếm gì thêm.

Nhưng Nguyên Hi chỉ thấy đau lòng. Tin tức hoàng đế nước Yên hạ độc giết Thanh Hà Vương hắn đã biết từ lâu, thật lòng cảm thấy tiếc thay cho Thanh Hà Vương. Thế là hắn mang người về quân doanh. Khi trở về lãnh thổ nước Ngụy, đám thích khách truy sát y cũng không dám tới gần nữa.

Từ đó, Cao Hoài Du luôn ở bên hắn – dịu dàng, thuận phục, nhưng vẫn mang một tầng xa cách.

Mà khoảng cách nhàn nhạt ấy, cũng khiến hắn không dám đến gần.

Nay nhớ lại chuyện xưa, nhìn người trước mặt đang ôm mình không ngừng hôn, lòng hắn bỗng dâng lên vị chua xót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!