Chương 47: Nguyên Hi – Bị Du câu

Nguyên Hi khẽ lay người Cao Hoài Du:

"Hoài Du."

Thái y vừa cho y uống thuốc xong, Nguyên Hi ngồi bên canh thật lâu. Cao Hoài Du dường như sắp tỉnh, song mí mắt vẫn khép chặt, toàn thân khẽ run, trán nhăn lại, như đang gặp ác mộng, trông chẳng hề yên ổn chút nào.

Mi mắt y đột nhiên run lên, như gom hết sức lực toàn thân mới có thể mở mắt.

Tảng đá đè trong lòng Nguyên Hi cuối cùng cũng rơi xuống. Người đã tỉnh, bí dược tìm được từ kho báu Càn Dương Cung quả nhiên hiệu nghiệm – Cao Hoài Du thoát nạn rồi.

"Bệ hạ..."

Cao Hoài Du mở hẳn hai mắt, ánh nhìn dần rõ ràng, toàn bộ tầm mắt đều dừng lại nơi gương mặt Nguyên Hi.

Rồi nước mắt y bỗng trào ra, từng giọt trong suốt như hạt châu, lăn qua gò má trắng bệch, rơi thẳng xuống.

Y tìm thấy rồi – bệ hạ của y đang ở ngay trước mắt.

Bệ hạ của y đang nhìn y, nhíu mày, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Nguyên Hi vừa thở phào nhẹ nhõm, lại bị dáng vẻ ấy siết chặt lấy tim.

"Sao thế?" Hắn khẽ hỏi. Sao lại khóc thành như vậy...

Nguyên Hi vốn sợ nhất là thấy Cao Hoài Du rơi lệ. Đôi mắt phượng xinh đẹp của người kia mở to, bị nước mắt thấm ướt, đỏ hoe, khiến người nhìn thôi cũng thấy xót thay. 

Bị ánh mắt ấy dõi theo, hắn cũng thấy lòng mình nặng trĩu. Hắn cũng không hiểu mình vì sao lại buồn, chỉ biết Cao Hoài Du trông đau khổ thế kia, hắn sao nỡ không buồn được chứ?

"Bệ hạ..." Giọng Cao Hoài Du run rẩy, nước mắt như mưa rơi không dứt.

Như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài.

Trong giấc mộng ấy, y đã chết.

Năm sáu ngày liền, y mê man không tỉnh, đến khi mở mắt, y đã nôn ra máu. Tiểu hoàng đế Nguyên Hồng còn tự mình rời cung đến thăm, y mới gắng gượng cùng cậu đi dạo sân.

Tiểu hoàng đế luôn sai thái y mang thuốc quý đến phủ An Dương Hầu, vừa nghẹn ngào vừa bảo y phải mau khỏe, nói y vẫn còn trẻ, nhất định sẽ qua khỏi, rằng Đại Ngụy cần y

- cánh tay đắc lực của hoàng đế.

Nhưng bệnh nặng đã ăn sâu, thái y sớm tính được chẳng còn bao nhiêu ngày. Y biết mình không thể qua khỏi.

Từng nghĩ không biết sẽ phải chịu đựng đến khi nào, hóa ra cũng chẳng bao lâu...

Ngày giỗ tiên đế vừa qua, nay là năm thứ tám kể từ ngày tiên đế băng hà. 

Tám năm, không ngắn.

Thời gian y ở bên bệ hạ, dường như còn chẳng được ngần ấy.

Y cũng không thấy chết ở tuổi này là sớm hay đáng tiếc. Tiên đế lớn hơn y năm tuổi, mà nay y đã vượt qua tuổi khi tiên đế mất.

Tiên đế khi đó còn trẻ, có thể thống nhất thiên hạ, thế mà cuối cùng chẳng kịp làm gì. Thiên hạ vừa lóe lên hi vọng, lại vỡ nát như sứ nứt...

Nghĩ mình sắp được gặp lại tiên đế, y lại thấy bất an.

Bao năm nay y cực khổ chống đỡ, chỉ giữ cho Đại Ngụy còn trụ được phương Bắc. Nếu tiên đế vẫn còn, quân thần đồng lòng, sao có thể đến nông nỗi này...

Tiểu hoàng đế nay chỉ là thiếu niên, sao chống nổi cơn bão giông phía trước?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!