"Trẫm không phải bảo các ngươi trông chừng Thanh Hà Vương, bảo hắn nghỉ ngơi đừng lo chuyện sao!"
Hoàng đế ném phịch tấu chương trong tay, trước mặt bao người nổi cơn thịnh nộ.
"Thần đáng chết!" Tiết Bình nãy giờ bị hoàng đế mắng xối xả, mồ hôi lạnh rơi đầy đầu, quỳ trước hoàng đế chẳng dám biện minh nửa lời.
Khi nghe tin tức liên quan đến nơi ẩn náu của Nhữ Dương Trường Chúa, kẻ ám sát hoàng đế, Thanh Hà Vương đã chính miệng nói mình có thể phá được cơ quan trong mật thất phủ Hàn, yêu cầu tự mình đến đó, nên Tiết Bình cũng không tiện từ chối.
Hơn nữa Thanh Hà Vương trông sinh long hoạt hổ như vậy, hắn cũng nghĩ hoàng đế chỉ là quá sủng ái y nên mới lo lắng thái quá.
Huống chi, bọn họ đều là thần tử hoàng đế, vì an nguy của hoàng đế, hắn đã lục tung cả thành để truy tìm kẻ ám sát, giờ hắn lại đi cản Thanh Hà Vương hỗ trợ thì còn ra thể thống gì? Không muốn sớm bắt được Nhữ Dương Trường Chúa sao?
Ba ngày nay hắn đã lùng sục khắp cả thành Kiến Bình, nơi nào có thể lục đều đã lục sạch, khó khăn lắm mới phát hiện phủ Hàn Nhạc có mật thất, lại không mở được. Lúc này Thanh Hà Vương lại muốn đến xem thử, hắn mà không cho vương gia đi xem, kéo dài thêm hai ngày nữa, không chừng Nhữ Dương Trường Chúa đã chuồn mất.
Quả nhiên Thanh Hà Vương vừa đến liền giải được một mối rắc rối lớn cho hắn. Nhưng ai mà ngờ Nhữ Dương Trường Chúa lại phát điên, trước khi chết còn chơi một vố lớn, hạ độc Thanh Hà Vương.
Giờ phạm nhân Nhữ Dương Trường Chúa đã tìm được, cũng đã chết rồi. Thanh Hà Vương lại nằm liệt trên giường.
Hoàng đế tức đến mức đập bàn ngay giữa đại điện, còn trong lòng hắn cũng khó chịu vô cùng.
Người đang yên đang lành, giờ lại nằm đó, không biết có tỉnh lại được không... Nếu lúc ấy hắn phát hiện ra động tác nhỏ của Cao Trân thì tốt biết bao.
"Thần biết tội, thần..."
"Thôi! Lui hết đi." Nguyên Hi mạnh mẽ đè nén cơn giận. Dù giận đến đâu hắn cũng hiểu: Tiết Bình lúc ấy có muốn cản thì e rằng cũng cản không nổi. Ở đây tuy mắng nhiếc nặng lời, hắn cũng không thể thật sự trách phạt Tiết Bình.
Tiết Bình nào dám hé răng, vội đứng dậy lui ra.
Nguyên Hi thì lao thẳng vào phòng Cao Hoài Du.
Lúc đó Cao Hoài Du kịp thời rút kim độc và tự phong huyệt, Tiết Bình cũng nhanh chóng giúp y trích máu độc, nên tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Thái y nói loại độc này hiếm thấy trên đời, muốn bào chế giải dược dù nhanh đến đâu cũng phải thử nghiệm ít nhất nửa tháng, chỉ e là Thanh Hà Vương không thể chờ nổi đến lúc đó.
Cao Hoài Du nằm thẳng trên giường, mặt mày trắng bệch, mắt nhắm chặt, thỉnh thoảng còn rên khẽ. Bên cạnh có hai y quan đang trông coi, thấy hoàng đế bước vào thì đều tiến lên hành lễ.
Nguyên Hi ra hiệu họ lui ra, đến ngồi tại mép giường.
Hắn dường như mất đi bình tĩnh thường ngày, cứ nhìn Cao Hoài Du thế này, cả người hơi cứng ngắc.
Ngọc Châu nói rằng trong nguyên tác, Cao Hành cũng từng bị Nhữ Dương Trường Chúa hạ độc, còn Cao Hoài Du thì dùng bí dược trong kho báu Càn Dương Cung để giải độc cho cậu ta.
May là kho báu Càn Dương Cung vừa được kiểm kê lại một lượt, nên cũng không khó tìm. Nguyên Hi đã cho người đi lấy, chỉ mong lần này cũng hiệu nghiệm...
"Ngọc Châu." Nguyên Hi gọi Ngọc Châu đang đứng sau, nhưng cả tâm trí hắn đều đổ dồn lên người Cao Hoài Du, "Thứ ngươi nói thật sự hiệu quả sao?"
"Nguyên tác nói đây là loại độc do nhà họ Cao đặc chế, giải dược ở Càn Dương Cung. Nhưng... lúc giải độc có chút ngoài ý muốn..." Ngọc Châu hơi khó mở lời, "Thanh Hà Vương có thể... ừm... thỉnh thoảng giống như bị trúng xuân dược vậy."
Nguyên Hi nghe xong, khóe miệng giật giật.
Ngọc Châu cảm thấy nét mặt hoàng đế hết sức mâu thuẫn: lông mày nhíu lại như muốn nói "đám tác giả đời sau đúng là não có bệnh nặng, ngay cả cái tác dụng phụ kỳ quái này cũng nghĩ ra được".
Thế nhưng bên dưới cái vẻ chán ghét ấy... hình như lại le lói chút vui mừng kiểu "chẳng phải như thế càng tốt sao".
"Toàn là chuyện quỷ quái gì đây..." Cuối cùng, vẻ mặt Nguyên Hi hoàn toàn biến thành kiểu "tác giả chắc chắn bị bệnh", đầu hắn bắt đầu giật giật cơn đau.
Ngọc Châu cảm thấy Nguyên Hi có lẽ đã hiểu sai về quyển tiểu thuyết này rồi.
Dù dán nhãn "cường thủ hào đoạt", "tương ái tương sát", "báo thù rửa hận", "nghịch tập ngược tra", cốt truyện đúng là xoay quanh tiểu hoàng tử vong quốc mỹ cường thảm bị ép làm nam sủng, sau đó hắc hóa phục thù, trong quá trình bị mấy công chính và pháo hôi công cuồng yêu, cuối cùng thành công trả thù pháo hôi công, rồi bước l*n đ*nh nhân sinh, nhưng nó...
Má ơi, dù có cốt truyện, nhưng đây vốn là quyển NP đầy nội dung không tiện mô tả mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!