Chương 44: Thật sự chỉ còn thiếu mỗi đêm cũng hầu hạ bên cạnh

Nắng gắt như đổ lửa, cây cối trong sân dù xanh mướt nhưng vẫn như bị nung khô đến héo hon.

Mùa hè oi bức, giữa ban ngày, đường phố trong thành thưa thớt bóng người. Cao Chương lang thang ngoài trời một lúc đã nhễ nhại mồ hôi. Dặn thái giám canh cửa vào bẩm báo xong, hắn không nhịn được lấy khăn tay lau mồ hôi, rồi giơ tay quạt quạt gió, dĩ nhiên chẳng ích gì, mồ hôi hắn vẫn cứ tuôn như suối.

Lát sau thái giám mời hắn vào, hắn vội chỉnh trang y phục, lau sạch mồ hôi trên trán lần nữa, rồi mới bước chân vào trong.

Chỉ vài bước đã thấy làn gió lạnh ập tới, khiến hắn run cả người, cứ như đột ngột lạc vào hang tuyết.

Trong phòng mát mẻ như thế, chắc chắn Thanh Hà Vương lại đang ở cạnh hoàng đế.

Hoàng đế vốn sống tiết kiệm, thường không dùng đá lạnh nếu không cần thiết, chỉ khi Cao Hoài Du bên cạnh mới sai người đặt băng hạ nhiệt.

Cao Chương vừa nghĩ thế, rẽ qua bình phong đã thấy Cao Hoài Du ngồi cạnh hoàng đế, đang giúp hoàng đế mài chu sa.

Vị trí bên hoàng đế, vốn dành cho hoàng hậu hoặc sủng phi. Cao Hoài Du cứ ngồi đó hoài, thật chẳng hợp lễ nghi chút nào hết.

Hơn nữa, khi thì rót trà cho hoàng đế, khi thì mài mực cho hoàng đế, những việc ấy cũng chẳng hợp với thân phận y.

Thế mà những việc lẽ ra hạ nhân phải làm, Cao Hoài Du làm lại vô cùng tao nhã tự nhiên, chẳng mang chút dáng vẻ xu nịnh.

Trông cứ như... một vị hiền thê.

Cao Chương cũng chẳng còn ngạc nhiên nữa, cảnh tượng này hắn quen rồi. Năm xưa hắn l*m t*nh nhân của Thái hậu, cũng suốt ngày ở bên Thái hậu với dáng vẻ ngoan ngoãn.

Trực giác mách bảo Cao Hoài Du với hoàng đế chắc chắn không trong sạch. Trong mắt hắn, Cao Hoài Du hẳn là đã tiến đến mức độ nào đó với hoàng đế rồi – mức độ 'không biết đã lăn lộn trên giường với nhau bao nhiêu lần'.

Thật ra cũng không thể trách Cao Hoài Du được, y luôn biết mình phải giữ phận không vượt lễ, nhưng hoàng đế lại thích y phá cách. Nếu y thật sự cứng nhắc giữ lễ, hoàng đế ngược lại sẽ thất vọng vô cùng. Lần trước y giữ phận thần tử khuyên hoàng đế mới vài câu, chẳng phải đã chọc hoàng đế giận đến phát bệnh, còn bị hoàng đế mắng cho một trận sao.

Hoàng đế đã yêu chiều y đến thế, y sao nỡ để hoàng đế thất vọng.

Cao Chương hành lễ xong, được hoàng đế ban ngồi, bèn lặng lẽ ngồi một bên, chờ hoàng đế lên tiếng.

Nguyên Hi đề bút chu phê lên tấu chương: "Loạn lạc ở Vân Xuyên vừa mới được dẹp yên, nước Yên vẫn còn biết bao lưu dân, các kho lương khắp nơi chẳng còn bao nhiêu thóc. Lương vận từ đất Ngụy đưa sang lại dọc đường bị cướp..."

Lương thực ở đất Ngụy tất nhiên đủ nuôi dân nước Ngụy, nhưng nay phải gánh thêm dân Yên đông đúc, nếu năm nay lương thực không đủ, mọi người ăn no còn không xong, tất sẽ lại sinh sự. Hai năm trước, nước Ngụy gặp nạn châu chấu, mùa màng cũng chẳng khá khẩm là bao, đều nhờ có lương thực tích trữ từ trước mới chống đỡ nổi.

Nước Yên bị diệt vào cuối năm ngoái, hoàng thất bị giải về Ngọc Kinh, nhưng chiến sự chưa hẳn đã kết thúc, nơi nơi vẫn loạn. Đúng lúc này, mảnh đất nước Yên rộng lớn thế kia nhiều nơi bị bỏ hoang, cày cấy mùa xuân lỡ dở không ít. Giờ Nguyên Hi đích thân dẫn một đám quan lại đến khuyến nông, phân chia ruộng đất lại, vài nơi tương đối yên bình hẳn còn kịp gieo mùa thu.

May thay với Nguyên Hi, việc này đã trải qua một lần, cứ theo năm xưa mà làm, còn rút được kinh nghiệm, tránh lặp lại sai lầm cũ, nói chung vẫn dư sức xoay xở.

Nguyên Hi dừng bút, nhìn Cao Chương: "Đất Yên quá rối loạn, vẫn phải mạnh tay chỉnh đốn. Năm xưa khanh làm Thượng Thư Lệnh của tiền Yên, từng muốn sửa luật, lập lại phép tắc chính đạo, chỉ tiếc chưa kịp toại nguyện. Nay trẫm giao khanh ban hành lại bộ luật ấy, tạm thời dùng để trị đất Yên.'"

Cao Chương nghe xong ngẩn ra, rồi lòng dâng trào, xúc động thưa: "Thần tuân mệnh! Bệ hạ thánh minh!"

Năm xưa hắn cũng có tâm chỉnh đốn triều cương, mới cam chịu nhục nhã làm nam sủng của Thái hậu.

Thái hậu từng sủng ái hắn, nên Cao Vĩ cho hắn làm quan. Khi ấy, hắn liền cùng đám hiền tài bên cạnh dựa theo luật cũ mà chỉnh sửa, soạn ra bộ luật mới. Vừa khởi đầu đã bị bọn ghét phép tắc nghiêm minh vu cho đủ điều, hắn đành cáo quan để tự giữ mình. Nay Nguyên Hi lại cho phép hắn bắt tay làm lại, hắn đương nhiên xúc động – xúc động đến mức chỉ muốn ôm lấy Nguyên Hi cắn cho hai cái.

Cao Chương hớn hở lao ra cửa, chẳng còn vẻ mệt mỏi khi bị nắng nóng hành thành chó.

Nguyên Hi lúc này đưa một tờ danh sách cho Cao Hoài Du: "Hoài Du, mấy người này..."

"Thần..." Cao Hoài Du khẽ nhíu mày, có phần không vui, "Bệ hạ mấy ngày nay bắt thần đi khắp nơi bái kiến tiếp đãi bao người... thần thật sự hơi mệt."

Y thật sự rất sợ giao tiếp, việc này đáng lí ra phải giao cho Cao Chương mới đúng!

Ngày nào y cũng phải ra ngoài lo liệu đủ việc cho hoàng đế, khi về còn phải hầu bàn chính sự, không có việc thì như bây giờ lại giúp hoàng đế xử lý tấu chương, mài mực. Lúc nào cũng có việc cho y làm, hoàng đế chẳng hề cho y nhàn rỗi chút nào cả.

Thật sự chỉ còn thiếu mỗi đêm cũng phải hầu hạ bên cạnh!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!