Chương 43: Hoài Du – Diễn viên đã vào vị trí.

Làm nũng?

Cao Hoài Du ngẩn người hồi lâu, hai chữ này là nói y sao?

Y quả thực đang cố ý làm bộ làm tịch một phen, muốn nài nỉ Nguyên Hi đồng ý cho y ở lại, thế nhưng... làm nũng?

Hoàng đế thốt ra hai chữ ấy tự nhiên đến lạ, như thể y thường hay làm nũng với hoàng đế, còn hoàng đế thì quen đến mức coi đó là lẽ đương nhiên.

Nguyên Hi khẽ cười: "Cả thành Kiến Bình đã lập giới nghiêm, nơi này lại càng phòng vệ nghiêm ngặt, kỳ thực có ngươi bên cạnh hộ vệ hay không cũng chẳng khác biệt... ngươi hẳn hiểu rõ."

Cao Hoài Du cúi mắt: "Thần hiểu..."

"Chỉ là, ngươi thật sự lo lắng cho trẫm?" Nguyên Hi trực tiếp nói luôn lời y định thốt, "Lo đến thế sao?"

Bị cướp lời, Cao Hoài Du bỗng đỏ mặt: "Ám Thần Ti dù sao cũng là tử sĩ nhà họ Cao... không phải thích khách tầm thường."

Đó là một lũ chó điên từ nhỏ đã bị tẩy não, võ công thượng thừa, chuyện gì cũng dám làm. Nếu không phải bị Cao Vĩ dùng những chiêu trò mà người thường chẳng nghĩ ra khiến bọn họ muốn đổi chủ, giờ này mấy kẻ trong tay y e rằng vẫn còn trung thành với Cao Vĩ.

Giờ bọn họ tuy đã không còn ngu trung với Cao Vĩ nữa, song vẫn ngu trung với hoàng tộc nhà họ Cao, luôn mang dã tâm phục quốc. Ngọc Kim Phong chịu nghe y sai khiến chỉ vì y mang họ Cao, là kẻ có khả năng phục quốc nhất.

Một khi nàng ta phát hiện y chỉ đang lợi dụng bọn họ, không hề mảy may có ý định phục quốc, Ám Thần Ti do nàng ta dẫn dắt sẽ mất kiểm soát, Nguyên Hi và y đều sẽ gặp nguy hiểm khôn lường.

Vì thế, y phải nghĩ cách khiến Ngọc Kim Phong và thế lực Ám Thần Ti ở Kiến Bình tự đấu đá lẫn nhau. 

Lần này, y đến thật ra không phải để làm nũng, mà để giăng bẫy cho Ngọc Kim Phong.

Y không muốn bên cạnh còn giữ lại một thùng thuốc nổ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, dù cho Ám Thần Ti vẫn còn dùng được đi nữa. Tốn chút tâm tư đoạt lấy để dùng tạm, giờ đến lúc nên vứt thì vứt, y chẳng hề thấy xót xa.

Nguyên Hi không hỏi thêm, chỉ phân phó: "Lấy thêm một chăn gối, dời cả giường nhỏ ngoài kia vào."

Giường nhỏ được hai hạ nhân khiêng vào tẩm thất, trải chăn gối ngay ngắn, đặt sát bên giường hoàng đế – chính là nơi Cao Hoài Du ngủ đêm nay.

Hoàng đế ngồi trên mép giường, nói: "Trẫm không cần ngươi canh đêm, chỉ cần ở bên cạnh trẫm là được."

"Tuân chỉ." Cao Hoài Du lặng lẽ ngồi xuống đối diện hoàng đế.

Nguyên Hi kỳ thực có chút khó chịu.

Người mình thích bỗng dưng trước giờ ngủ chạy đến trước mặt mình, sống chết đòi ở lại bên mình đêm nay, ai mà chẳng động lòng. Thế nhưng có động lòng cũng chỉ dám nghĩ. Người trước mặt chỉ được ngắm, không được động.

E là đêm nay khó mà chợp mắt rồi...

Còn Cao Hoài Du thì thấp thỏm không yên.

Khi đến y đã tính toán kỹ, dù sao hoàng đế thích y, chỉ cần y làm ra vẻ một chút, hoàng đế chắc chắn sẽ đồng ý. Đêm ấy ở Ngự Lâm Viên, y cũng từng đòi canh đêm cho hoàng đế như thế, lời nói giống hệt. Y không tin hoàng đế nhớ ra mà từ chối được.

Nhưng khi thật sự ở đây, y lại thấy bất an vì đã lợi dụng hoàng đế.

Y lợi dụng hoàng đế hình như cũng không phải lần đầu... Đêm Dạ Hoàng Hôn, lần Cao Vĩ, hoàng đế đều nhìn thấu, song hoàng đế dường như lại rất vui khi bị y lợi dụng?

Nghĩ vậy, Cao Hoài Du càng thêm áy náy.

Thế là hai người ngồi đối diện một lúc, chẳng ai mở lời.

Nguyên Hi không nhịn được cười trước, nói: "Giờ không còn sớm nữa... ngươi ngủ đi."

"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nhận ra ánh mắt ám muội của hoàng đế, có phần khó hiểu, "Bệ hạ nhịn không khổ sở sao?"

Y hỏi rất thẳng thắn, hoàng đế muốn hôn y, muốn ôm y, sao lại phải nhịn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!