Trong Thanh Hà Vương Tập, những thi từ diễm tình kia đều đã viết từ thuở xa xưa, Cao Hoài Du khi ấy chỉ thuận tay ngẫu hứng viết ra để lừa Cao Hành, viết xong liền quên bẵng, đa phần nội dung chính y còn chẳng nhớ rõ.
Song y mới biết hôm qua Cao Chương đã lắm miệng trước mặt hoàng đế, khiến lòng y luôn thấp thỏm không yên. Lúc này, hoàng đế còn đột nhiên nhắc đến "anh đào", thoáng chốc khiến y nhớ lại bao câu từ lộ liễu kia, mặt thoáng đỏ ửng mấy phần.
"Thần mới nhớ ra Thành Đình Hầu nhờ thần giúp vài việc... Thần xin cáo lui trước." Cao Hoài Du quyết định chuồn trước.
"Tốt." Nguyên Hi vẫn cười ôn hòa với y, "Nhớ đến ăn anh đào nhé."
Cao Hoài Du: "..."
...
Chỉ trong một ngày, tin Tạ Lăng, kẻ từ triều Thành Vũ Đế đã nắm quyền khuynh đảo, bị thiên tử Đại Ngụy triệu kiến rồi trách mắng, đã lan đến tai các thế gia ở Kiến Bình.
Tạ Lăng năm xưa quyền khuynh triều dã, nay bị hoàng đế Đại Ngụy vài câu đuổi thẳng về quê, xám xịt rời Kiến Bình, đây là chuyện không ai ngờ tới. Đa số người đều nghĩ như Tạ Lăng, cho rằng Nguyên Hi còn phải ỷ lại danh vọng Tạ Lăng để thu phục lòng người. Dù sao cũng không ai nghĩ Tạ Lăng sẽ rơi vào bước đường này.
Tông thất nước Yên khi đến Ngọc Kinh, chỉ có vài kẻ bị chém, còn lại đều được đãi ngộ hậu hĩnh, Cao Hoài Du được phá lệ phong vương, ngay cả Cao Chương cũng được trọng dụng. Chiếu theo đó, hoàng đế hẳn sẽ đãi ngộ Tạ Lăng, đến lúc Tạ Lăng vào Ngọc Kinh, bọn họ theo đó mà bày tỏ thái độ, vẫn sẽ là thế gia cao môn.
Đại địa Trung Nguyên loạn lạc trăm năm qua, mảnh đất nước Yên này cũng không phải lần đầu đổi chủ, hoàng đế đổi rồi lại đổi, thế nhưng các thế gia bọn họ đa phần luôn đứng vững. Trước đây tân đế chẳng phải đều hạ mình cố sức thu phục thế gia cao môn sao? Đặc biệt Tạ Lăng – loại cựu thần tiền triều, lại càng được đãi ngộ. Một câu của ông ta, biểu trưng cho mấy đại thế gia sau lưng, hoàng đế sao lại không cần người như vậy để giúp mình ổn định lòng người?
Kết quả, Nguyên Hi chẳng làm theo bọn họ nghĩ, mấy đại thế gia sau khi kinh hãi một phen, tỉnh táo lại thì thấy kinh hỉ.
Hoàng đế Đại Ngụy không cần Tạ Lăng – kẻ có uy vọng cực cao ở Đại Yên, ngay cả nhà họ Tạ phía sau có thể ảnh hưởng triều đình Đại Yên cũng không cần. Bao năm nay, nhà họ Tạ luôn đè đầu cưỡi cổ bọn họ, nay nhà Tạ đã không còn, cơ hội của bọn họ chẳng phải đã đến rồi sao?
Từ đó về sau, những kẻ được Nguyên Hi triệu kiến, ai nấy đều dốc sức lấy lòng. Cao Hoài Du cùng Cao Chương trong mấy ngày liên tiếp đi thăm viếng đám thế tộc huân quý ở khắp Kiến Bình cũng không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Cùng lúc đó, hoàng đế hạ lệnh phá hủy hoàng cung Kiến Bình.
Cung điện nghìn phòng vạn gian, chỉ một lệnh ban ra liền bị phá bỏ. Cung điện xưa kia mất hơn mười năm xây dựng, nay đập bỏ chỉ tốn vài ngày, trước mắt chỉ còn lại tường vỡ gạch vụn. Bách tính Kiến Bình lại đứng ngoài vỗ tay reo hò, ngày ngày tụ tập đông đúc vây xem.
Nguyên Hi dứt khoát sai người dựng lều bên cạnh để cứu tế lưu dân, làm ra dáng một vị hoàng đế Đại Ngụy đem toàn bộ đồ vật trong hoàng cung họ Cao phân phát cho bách tính.
Dân chúng đất Yên bị Cao Vĩ hành hạ đã quá khổ, đến cả quốc đô còn như thế, huống chi các nơi khác, khó trách thường xuyên có lưu dân nổi loạn, ngay cả quan lại cũng bị giết.
Ngày ấy, Nguyên Hi cưỡi ngựa đến chính môn Càn Dương Cung. Bên trong cung điện đã bị phá hủy hơn phân nửa, duy chỉ có đạo cửa này còn tương đối nguyên vẹn. Chỉ một cánh cửa mà đã dát vàng lấp lánh, xa xỉ đến cùng cực, không biết năm xưa đã hao phí bao nhiêu sức dân.
Nguyên Hi dẫn người vào cung, lần đầu tiến vào hoàng cung tiền Yên, thấy chỉ còn một mảnh hoang tàn. Lúc mới đến không nhìn, nay ra lệnh phá cung, phá gần sạch rồi lại muốn ngắm thêm lần nữa.
"Mấy bụi hoa phượng này, nhổ đi cũng tiếc." Nguyên Hi dừng ngựa, hướng Cao Hoài Du bên cạnh nói.
Hoa phượng Càn Dương Cung đã nở, song xung quanh cung cảnh không còn, một thảm hoa đỏ rơi đầy trên đống đổ nát.
Hai người nhảy xuống ngựa, Cao Hoài Du thở dài: "Trồng trong cung cũng được hơn trăm năm rồi"
Y vừa dứt lời, chợt nghe một tiếng động rất khẽ.
Trực giác mách bảo y biết tiếng động ấy có điều khác thường, gần như đồng thời phát hiện ra nguy hiểm, y liền buột miệng: "Bệ hạ, cẩn thận!"
Một mũi tên từ góc trên xéo xuống vun vút lao ra, Nguyên Hi nghiêng người tránh, trong chớp mắt chụp lấy cây cung treo bên yên ngựa, xoay người bắn trả một phát.
Một tên b*n r*, lập tức làm lộ vị trí thích khách. Mũi phản kích của Nguyên Hi quá nhanh, thích khách còn chưa kịp chuyển thân đã trúng tên.
Ngay sau đó, hộ vệ bên cạnh đồng loạt bắn tên lên không trung, giữa làn tên dày đặc vang lên một tiếng kêu thảm. Hắc y nhân từ trên cây ngã xuống, đã bị bắn đến mình đầy lỗ thủng.
Xung quanh hộ vệ vây quanh Nguyên Hi, vài đội người được lệnh lập tức xuất phát tứ phía tìm kiếm đuổi bắt. Lại một đội xông lên xem xét, chốc lát sau hồi báo: "Khởi bẩm bệ hạ, thích khách đã chết."
Nguyên Hi nhìn thi thể thích khách xa xa, bèn cười lạnh.
Cao Hoài Du và hắn đều dạn dày trận mạc, thân thể quen lằn đao mũi tên. Thấy Cao Hoài Du phát giác điều lạ, hắn cũng lập tức cảnh giác, tiện tay rút cây cung treo bên yên ngựa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!