Người vốn luôn rụt rè trước mặt mình, cứng nhắc như khúc gỗ, hóa ra còn có một mặt này. Nguyên Hi thật không thể tin nổi Cao Hoài Du lại làm ra chuyện ấy.
Danh tiếng phong lưu?
Thanh Hà Vương đã phong lưu đa tình đến vậy, sao trước mặt mình lại...
Nguyên Hi lặng lẽ đọc lại《Nhất Hộc Châu》một lần nữa, từ vài câu từ ấy, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Cao Hoài Du năm xưa đùa giỡn với kỹ nữ xinh đẹp.
Tiểu vương gia tuấn tú, nụ cười phóng khoáng, đôi mắt phong tình, má hơi ửng hồng trong men say, lười biếng nâng chén, khẽ trêu ghẹo người ta... Chỉ nghĩ thôi đã thấy quyến rũ đến nao lòng.
Các thiếu nữ thành Kiến Bình quả nhiên có mắt nhìn.
"Cho trẫm mượn xem." Nguyên Hi không định trả lại.
Cao Chương ngẩn ra, lập tức khom lưng cúi đầu: "Nếu bệ hạ thích, thần xin tặng luôn cho bệ hạ."
Nguyên Hi cười: "Đa tạ ý tốt của Cao khanh."
Hoàng đế rõ ràng đang cười, sao lại khiến người ta sởn da gà thế này? Cao Chương đã ngửi thấy điều bất thường, ngay cả hứng thú vạch trần Cao Hoài Du cũng tan biến, vội vàng chuồn mất: "Thần xin cáo lui."
"Ngươi nói xem, làm sao có người lại viết được loại thơ như thế này?" Cao Chương vừa rời khỏi, Nguyên Hi lập tức vỗ tập thơ xuống bàn, "Đường đường là thân vương, vậy mà ngày ngày mời kỹ nữ về phủ vui vầy tìm khoái lạc!"
Phải phê phán thật nghiêm khắc mới được!
Thật quá đáng! Cao Hoài Du sao có thể làm được chuyện ấy chứ? Viết thơ tặng kỹ nữ mà diễm tình lộ liễu đến vậy, trước mặt mình lại tỏ vẻ ấm ức, nhút nhát đến thế!
"Bệ hạ là đang ghen đấy à." Ngọc Châu nhìn hắn một lúc, nói thẳng, "Hay là, ngài cải trang thành kỹ nữ, để Thanh Hà Vương điện hạ cũng viết cho ngài vài bài?"
Nguyên Hi: "..."
Cảnh tượng ấy có phần không dám tưởng tượng.
Bên kia, Cao Chương cảm giác mình vừa gây ra đại họa, lén lút mò vào phòng Cao Hoài Du.
Vốn dĩ hắn định mang quyển Thanh Hà Vương Tập đến đọc to trước mặt Cao Hoài Du, nhưng giờ sách đã bị hoàng đế tịch thu.
Nghĩ đến nụ cười giả tạo của hoàng đế lúc rời đi, Cao Chương thấy sợ hãi, kéo tay áo Cao Hoài Du đang ngồi ngay ngắn, nói: "Hoài Du, hoàng đế có gì đó không ổn."
Cao Hoài Du cũng như Nguyên Hi, đi đường xa cuối cùng cũng đến nơi, định ngủ sớm nghỉ ngơi cho khỏe. Lúc này y đã tháo búi tóc, ngồi trước án chuẩn bị đọc vài trang sách rồi đi ngủ.
Nghe vậy, y ngạc nhiên: "Không ổn thế nào? Có chuyện gì?"
Cao Chương ngập ngừng: "Ta... ra phố mua một tập thơ ngươi viết."
Cao Hoài Du: "..."
Y ngẩn ra, suy nghĩ kỹ mới nhớ tập thơ của mình là gì. Y thật sự không có nhã hứng viết thơ ca nhiều, chỉ lúc giả bệnh mới viết vài bài... Bản thân y còn quên mất, sao Kiến Bình vẫn còn bán tập thơ của y chứ?
Vấn đề là, những bài thơ y viết toàn là những từ khúc ph*ng đ*ng!
"Mua thì mua... đã bao lâu rồi, sao giờ trên phố vẫn còn..." Tuy có chút xấu hổ, nhưng thực ra cũng chẳng sao mà nhỉ...
Dù sao thì thơ do y viết ra cũng diễm tình lộ liễu vô cùng, chỉ liếc mắt một cái cũng biết là kẻ chìm đắm trong tửu sắc mới bày ra. Năm xưa y chỉ hận không thể khiến cả Kiến Bình đều biết: ngoài rượu ra, thứ y mê nhất chính là rượu ngon và mỹ nữ.
Khi ấy, khắp kỹ viện Kiến Bình đều truyền hát những khúc tình từ y viết, ngay cả những nữ tử khuê các cũng lén ngâm nga. Không ít thiếu nữ còn lén ném khăn tay qua tường vào vương phủ. Nay bất quá chỉ là mấy cuốn tập thơ bày bán ngoài phố, cũng chẳng có gì to tát.
Y vừa tự an ủi mình xong, thì Cao Chương sờ mũi: "Rồi bị hoàng đế thấy."
Cao Hoài Du nghẹn lời: "Ngươi nói cái gì..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!