Đêm đó, Nguyên Hi giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Hắn mơ thấy trận chiến ở Linh Châu, Cao Hoài Du đánh bại Cao Hành.
Nhưng Cao Hành cố ý thua Cao Hoài Du, giả chết trên chiến trường, rồi dẫn theo tình nhân ẩn cư nơi sơn lâm. Sau đó, Cao Hoài Du giam lỏng trọng thần Vương Nghiêm của hắn, trở về kinh thành, lấy cớ hoàng thất giả mạo di chiếu tàn sát sạch sẽ tông thất nhà Nguyên, đẩy Nguyên Hồng lên ngôi, hoàn toàn thao túng triều chính.
Mà Cao Hành giả chết còn thỉnh thoảng trở về kinh, gặp gỡ Cao Hoài Du – người thực chất đã trở thành hoàng đế.
Tông thất nhà Nguyên không đồng lòng, luôn có kẻ muốn kéo hắn xuống khỏi ngai vàng, điều này hắn biết rõ. Nhưng khi hắn còn sống, rốt cuộc chẳng ai dám ra tay.
Nhưng hắn chết quá đột ngột. Hắn vừa chết, tông thất giả mạo di chiếu là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Mà khi ấy, hắn cũng thực sự muốn để Nguyên Hồng kế vị... Cao Hoài Du lợi dụng di chiếu trong tay Vương Nghiêm, thanh trừ tông thất, thao túng tân đế, nghe qua cũng hợp tình hợp lý.
Với sự hiểu biết của hắn về Cao Hoài Du, y đúng là có gan dạ và thủ đoạn như vậy. Khi mới quen Cao Hoài Du, hắn từng nghi ngờ rất nhiều. Dù sau này cực kỳ tin tưởng y, hắn cũng không thể hoàn toàn không đề phòng.
Cao Hoài Du là tông thất nước Yên, mà nước Yên là bị Ngụy diệt. Từ xưa đến nay, chuyện kẻ vong quốc phản bội khôi phục quốc gia không phải là hiếm.
Từ khi bắt đầu giao quyền cho Cao Hoài Du, trong tay hắn luôn có một đạo chiếu thư ban chết cho y. Nhưng trước khi chết, hắn vẫn đốt tờ chiếu ấy, không ai biết hắn từng nghĩ đến việc ban chết Cao Hoài Du.
Nếu sau khi hắn chết, Cao Hoài Du thật sự thao túng Nguyên Hồng...
Chẳng lẽ vì nhất thời mềm lòng mà hắn đã gây ra sai lầm lớn?
Dù sao, y đợi đến khi hắn chết mới ra tay, cũng coi như nể mặt hắn.
Nguyên Hi cười khổ, lặng lẽ đứng dậy, lấy từ tủ ra chiếc hộp chứa chiếu thư. Tờ lụa mà trước khi chết hắn đã tự tay đốt, giờ vẫn nằm nguyên vẹn trong hộp.
Chẳng lẽ trời cao kéo hắn – một kẻ đã chết – đến đây, là để hắn sửa chữa sai lầm này?
Đại Ngụy kế thừa quy chế triều trước, quan viên năm ngày nghỉ một lần, mỗi tháng chỉ vào ngày mùng năm và mùng mười mới cần vào triều hội, còn lại chỉ có trọng thần thân cận mới có tư cách vào cung yết kiến.
Hôm ấy đúng ngày nghỉ, Nguyên Hi vô tư ngồi cả đêm trong tẩm điện. Mấy trọng thần vào cung, hắn trực tiếp tiếp kiến ở ngự thư phòng, ứng phó xong mới thấy hơi mệt mỏi.
Tất cả chẳng phải đều vì chuyện của hoàng thất nước Yên sao.
Lão Thừa tướng Tần Vũ đến mắng hắn một trận, nói hắn do dự thiếu quyết đoán, giữ lại đám người nhà họ Cao, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện.
Điều này có phần oan uổng hắn. Hắn không định đại khai sát giới, nhưng cũng không thể để nhà họ Cao thoải mái tung hoành. Dù có phong thưởng, đa phần họ không có thực quyền, chỉ vài người thật sự hữu dụng hắn mới tin dùng.
Miền Bắc vốn không trù phú như miền Nam. Đại Ngụy nay đã nuốt trọn triều Yên và thống nhất phương Bắc, nhưng quốc lực vẫn kém xa triều Trần ở phương Nam. Nhà họ Cao dẫu sao cũng cai trị nước Yên hơn năm mươi năm, tệ đến đâu thì vẫn còn người ủng hộ. Nếu giết sạch hoàng thất, dân chúng sẽ bất an, cựu thần nước Yên hoảng loạn chạy sang triều Trần, vậy sau này còn làm sao nam chinh được?
Cứ giam lỏng nuôi dưỡng là được, sao phải đuổi tận giết tuyệt? Dù thật sự muốn thanh trừ nhà họ Cao cũng không thể quá vội vàng được.
Chỉ cần hắn không chết, ai dám thật sự nhảy ra làm loạn? Kiếp trước chẳng phải vì hắn chết quá sớm sao!
Nguyên Hi thở dài, khẽ chạm vào vết thương ở cổ tay, ánh mắt lướt qua cung nữ đang rót trà bên cạnh, biểu cảm chợt sắc lạnh, hỏi: "Ngươi tên gì?"
Cung nữ giật mình, nhìn hắn đáp: "Nô tỳ là Ngọc Châu."
Chậc, ngẩng mặt nhìn thẳng quân vương, một cung nữ sao dám nhìn mình như vậy?
Nguyên Hi hừ khẽ: "Trông lạ mặt, mới đến hầu trước ngự?"
Ngọc Châu lắc đầu: "Nô tỳ vẫn luôn hầu hạ trước ngự."
Ngừng một chút, nàng như muốn giải thích, bổ sung: "Nô tỳ thấp kém, sao đáng được bệ hạ để mắt, bệ hạ thấy nô tỳ lạ mặt cũng là lẽ thường."
Nguyên Hi cẩn thận quan sát nàng, gật đầu: "Lui đi."
Ngọc Châu như được đại xá, lập tức tạ ơn lui ra ngoài điện. Nguyên Hi lại gọi Hàn Tẫn Trung, nói: "Phái người theo dõi Ngọc Châu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!