Mùa hè Kiến Bình thường có mưa giông, đêm qua sấm chớp rền vang suốt một đêm, hôm nay trời vẫn u ám, trông như bất kỳ lúc nào cũng có thể trút xuống một trận mưa nữa.
Đám gia nhân phủ Thanh Hà Vương còn đang quét dọn lá cây bị mưa lớn đêm qua đánh rơi, bỗng nghe phía cổng phủ vọng lại tiếng người ồn ào, chẳng bao lâu, quản gia đã vội vã chạy vào nội viện.
"Điện hạ– A!"
Quản gia đột nhiên trợn tròn mắt, ngã nhào xuống đất, ngay sau đó, một đội binh sĩ lập tức ùa vào. Trong cơn hỗn loạn, gia nhân đang cúi đầu quét dọn ngẩng lên nhìn, lập tức ngẩn ngơ.
Giây tiếp theo, hắn cũng ngã xuống trong vũng máu. Binh sĩ vừa xông vào phủ đã một đao xuyên tim hắn, hắn thậm chí còn chưa kịp kêu lên đã tắt thở ngay.
Sau hành động tàn bạo kia, binh sĩ băng qua tiền viện, tiến vào noãn các mà Thanh Hà Vương thường lui tới.
Cao Hoài Du đang ở trước án bày biện sa bàn, còn chưa biết ngoài kia đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy hơi lạ vì sao trong phủ có người đến mà không ai bẩm báo.
Thấy thái giám dẫn đầu tay cầm thánh chỉ, Cao Hoài Du vội đứng dậy quỳ xuống nghe chỉ.
"... giáng làm thứ dân, gia ân ban rượu độc, lệnh tự tận."
Hoàng đế phái người đến giết y...
Máu toàn thân như đông đặc, Cao Hoài Du cúi mắt không nói gì, hồi lâu mới lên tiếng: "... Ngươi nói gì?"
Thái giám tuyên chỉ nói: "Tội nhân Cao Lãng, tiếp chỉ!"
Tội nhân? Y có tội gì?
Binh sĩ bên cạnh đã dâng rượu độc đến trước mặt y, nếu y không nhận, bọn chúng sẽ xông lên ép y uống cạn chén rượu này.
Y không còn lựa chọn, nhận lấy chén rượu độc, năm ngón tay siết chặt chén rượu đến mức khớp xương trắng bệch.
Hoàng đế nói y có tội, rằng y đáng chết. Y nên tạ ơn hoàng ân, rồi uống cạn chén độc này.
Vì cái gì?
Y đã giao ra binh quyền, bọn họ vì sao vẫn không yên tâm?
Vì sao bọn họ vẫn không chịu buông tha cho y?
Y một mực nhẫn nhịn, lùi bước, chẳng phải vì không muốn thấy Đại Yên tan vỡ bởi nội loạn hay sao? Nước Ngụy, nước Trần đang rình rập, vậy mà bọn chúng thà cho địch quốc cơ hội, cũng quyết ép y vào chỗ chết ư?
Vì sao?
Vì sao bọn họ mãi không hiểu...
Thôi vậy... bao năm dồn lòng dốc sức, rốt cuộc cũng chỉ đổi lấy thất vọng. Nay chết đi, không phải chứng kiến quốc phá gia vong, cũng xem như là giải thoát.
Nhưng... muốn y chết sao... Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu!
"Xoảng!"
Chén rượu từ kẽ ngón y rơi xuống, vỡ tan thành mảnh.
"Ngươi..." Thái giám tuyên chỉ không ngờ tới, "Tội nhân Cao Lãng, tiếp–"
Ánh sáng lạnh lóe lên, máu bắn tung tóe, để lại những đốm đỏ tươi trên má Cao Hoài Du.
Cổ thái giám tuyên chỉ phun máu, cả thân thể theo hướng kiếm vung mà ngã xuống. Binh sĩ hai bên ngẩn ra, lập tức rút binh khí xông tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!