Chương 37: Còn tưởng khanh giận dỗi đến mức chẳng muốn gặp trẫm nữa cơ.

Nguyên Hi lo Cao Hoài Du sau khi về sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, bèn dặn y đừng nghĩ ngợi nhiều.

Nhưng có những chuyện, đâu phải chỉ nói "đừng nghĩ" là có thể thật sự thôi nghĩ được.

Lúc Cao Hoài Du ra ngoài, mắt vẫn còn hơi đỏ, Ngọc Châu còn tưởng mình nhìn nhầm. Cao Hoài Du ngày ngày được hoàng đế triệu vào cung, nàng thường ở bên cạnh giúp Nguyên Hi rót trà đưa nước, cũng coi như có vài phần hiểu vị Thanh Hà Vương này.

Hoàn toàn khác với biểu ca xinh đẹp bụng dạ hẹp hòi, tâm cơ đầy mình của thụ chính trong nguyên tác, dùng lời nàng mà nói, Cao Hoài Du chính là kiểu mỹ nhân thanh lãnh chuẩn mực trong tiểu thuyết, khí chất sạch sẽ xuất trần, mặt mày ít gợn sóng, cử chỉ tao nhã, từng cái phất tay nhấc chân đều mang theo tiên khí.

Hôm bắt Tiêu Tống, khi y động thủ giết người lại rất hung rất ngầu, dữ dằn như hổ báo...

Không ngờ kiểu mỹ nhân bình thường luôn thanh lãnh chuẩn mực, khi động thủ lại hung ác tàn độc, vậy mà giờ lại đột nhiên khóc đến mắt đỏ hoe, như cô vợ nhỏ phải chịu uất ức lớn. Thế nhưng Thanh Hà Vương là được hoàng đế gọi vào, rồi khi ra mới thành thế này...

Sao cứ có cảm giác kỳ quái là sao ta? Hoàng đế làm gì mà chọc người ta khóc dữ thế? Ngọc Châu rất tò mò.

Tò mò thì tò mò, nàng cũng không dám hỏi.

Hoàng đế nằm một cái liền nằm mất nửa tháng, bất quá hai ngày đầu là nằm thật, về sau toàn giả vờ.

Vốn dĩ chỉ cần nằm hai ngày là có thể nhảy nhót chạy ra Ngự Thư Phòng tiếp tục cần chính, vậy mà đúng ngày đầu tiên hắn nằm dưỡng bệnh, gia nô trong phủ họ Dương đã dâng lên một tờ trạng tố cáo Dương Thao.

Chẳng qua là vì hai năm nay Nguyên Hi nắm quyền, họ Dương chưa từng có một ngày yên ổn, Dương Thao khó tránh oán hận trong lòng. Muội muội làm Hoàng hậu đường hoàng lại bị Nguyên Hi tùy tiện kiếm cớ phế bỏ, bản thân ông ta thì nơm nớp lo sợ, cứ ba bữa hai lượt là bị mắng, lại thêm gần đây con trai vô cớ vì chuyện lễ sách phong Thanh Hà Vương mà bị đuổi về phủ, nên Dương Thao ở nhà buông vài lời oán thán, rồi bị gia nô tố cáo lên hoàng đế.

Chỉ là buông vài câu ngoài miệng, vốn là lẽ thường của con người. Nguyên Hi xưa nay khoan dung độ lượng, rất hiếm khi chỉ vì vài lời nói mà truy cứu tội lỗi ai. Dù sao ở Ngọc Kinh, ngày ngày vẫn có tiên sinh giảng sử đem "lịch sử hắc ám" của hắn ra biên soạn, vậy mà vẫn yên ổn sống như thường.

Chỉ có điều, vấn đề nằm ở chỗ – Nguyên Hi là kẻ tiêu chuẩn kép.

Sự khoan dung của hắn, từ trước đến nay chưa từng có hiệu lực với nhà kẻ năm xưa suýt chút nữa đã hại chết hắn.

Dương Thao vốn là sủng thần của Thái thượng hoàng, muội muội ông ta lại là kế thất của Thái thượng hoàng. Sau khi Nguyên Hi đăng cơ, tuy vẫn luôn kiếm cớ gây chuyện với nhà họ Dương, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là hôm nay giáng chức, ngày mai phế chức Hoàng hậu danh chính ngôn thuận xuống làm Quý phi. Nói thẳng ra, hắn bất quá chỉ là vì mối nhục năm xưa mà trút giận cho hả. Nể mặt Thái thượng hoàng, hắn rốt cuộc vẫn chưa thật sự động đến căn cơ của nhà họ Dương.

Nhưng giờ gia nô Dương Thao đã kiện lên, hắn vốn đã nhìn nhà họ Dương không vừa mắt, đương nhiên lần này không bỏ qua nữa.

Đám nhà họ Dương ấy, có mấy phần tài cán mà xứng ngồi ở vị trí cao? Năm xưa leo lên được địa vị ngày hôm nay, chẳng qua chỉ vì dựa hơi phụ thân hắn. Nay đã là năm thứ hai Nguyên Hi đăng cơ, cũng đã đến lúc thu dọn tàn cục hỗn loạn mà Thái thượng hoàng để lại.

Giờ gia nô Dương Thao khởi kiện, hắn hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận mà xử lý, nhưng lại sợ phiền có kẻ nhân danh phụ thân tìm hắn đến để cầu tình. Thế nên, hắn dứt khoát ẩn mặt không ra, tiện thể đang bệnh thì cứ giả bệnh luôn, mọi việc giao hết cho Đại Lý Tự xét xử.

Bên ngoài gió tanh mưa máu cuộn trào, chỉ riêng Nguyên Hi vẫn an nhiên trong Tử Cực Cung, thảnh thơi nâng chén trà.

Cuối cùng, khi bụi bặm lắng xuống, hắn lại khóc lóc ra mặt, nói rằng Dương Thao dù sao cũng là bằng hữu Thái thượng hoàng, có công với nước, không đành lòng dùng cực hình, rồi miễn quan ông ta, đuổi hết về quê cũ.

Lúc này, nhà họ Dương còn tưởng đám quý tộc bên cạnh sẽ có bản lĩnh xé rách mặt với hoàng đế, kết quả chẳng ai dám hé răng.

Kỳ thực đám thế gia môn phiệt này căn cơ khá sâu, bọn họ cũng không phải thật sự không thể làm gì Nguyên Hi, tiếc là đa phần bọn chúng nay chỉ còn biết múa mép, mượn danh "đại nghĩa" mà xúi giục lòng người. Mà Nguyên Hi từ trước đến nay lại không thích đấu võ mồm với người khác, ngược lại, hắn sở hữu nắm đấm vô cùng cứng rắn. Trong triều, võ tướng hơn nửa đều là người năm xưa từng theo hắn lăn lộn trên sa trường, kẻ nào cũng hận không thể lấy thân báo đáp, đối với hắn trung thành tuyệt đối.

Nếu Nguyên Hi không khách khí, hoàn toàn có thể đem chuyện năm xưa sát hại Thế tử tái hiện một lần nữa, trực tiếp ra tay, một mẻ giết sạch đám quý tộc không cùng chí hướng với hắn.

Ban đầu Cao Hoài Du còn lo lắng cho bệnh tình của Nguyên Hi, nhưng thấy chuyện nhà họ Dương làm ầm ĩ một phen, cũng đoán được hoàng đế chỉ giả bệnh, liền không lo nữa.

Vết thương của y đã lành hẳn, đến ngày tốt Lễ bộ định cho lễ sách phong Thanh Hà Vương, Ninh Thân Vương bèn dẫn nghi trượng, đem kim sách kim bảo đến phủ Thanh Hà Vương.

Nguyên Hi vì y mà vượt chế quá nhiều, quy mô lần này cũng là long trọng nhất Đại Ngụy, chỉ đứng sau lễ đăng cơ của hoàng đế, đến cả bách tính quanh vùng cũng có người đổ xô đến xem để hóng hớt.

Chiều hôm lễ sách phong chính thức cử hành xong, vị hoàng đế vẫn luôn giả vờ đáng thương nói mình bệnh nặng, lại vi phục xuất hiện trước cửa phủ Thanh Hà Vương.

Nguyên Hi đến cũng báo trước một tiếng, Cao Hoài Du liền gọi hạ nhân chuẩn bị chu đáo, nghênh đón hoàng đế vi phục xuất cung.

Trường Nhạc phân phó xong việc, quay đầu liền thấy vương gia nhà nàng cả buổi trời nhốt mình trong bếp không chịu ra, có lòng nhắc y nên thay xiêm y để tiếp đãi vị trong cung kia.

Cao Hoài Du ở trong bị khói hun đến ho khù khụ, nước mắt đều trào ra. Đầu bếp bên cạnh cũng ho theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!