Chương 34: Ăn chút ngọt ngào

Mấy vụ mất tích do gián điệp Nam Trần gây ra khiến dân chúng thành Ngọc Kinh lòng người hoang mang, những lời phỏng đoán bay đầy trời. Ban đầu vụ án bí ẩn, điều tra chẳng có tiến triển gì, thế là người ta đồn thổi đủ đường. Có kẻ bảo trong Ngọc Kinh xuất hiện một tên cuồng sát, hễ đêm xuống là tùy tiện chọn người ra tay, khiến mấy ngày liền nhà nhà đêm khuya đều thắp đèn suốt đêm. Lại có lời đồn ly kỳ hơn, bảo rằng có yêu ma quấy phá, chuyên bắt người đi hút tinh khí.

May thay, chẳng bao lâu sau vụ án đã tra ra manh mối, những lời đồn ấy tự khắc tan biến.

Nguyên Hi cuối cùng vẫn chọn công khai thân phận những kẻ mất tích, lớn tiếng mắng Nam Trần xảo trá, rồi lại treo thưởng, bảo dân chúng ngày thường hãy để mắt đến gián điệp ngoại bang.

Mấy ngày sau khi vụ án được công bố, dân chúng thành Ngọc Kinh dần quên bẵng chuyện này, mọi thứ lại trở về như cũ, chẳng ai còn lo đêm khuya sẽ có kẻ đột nhập vào nhà mình hành hung nữa.

Nguyên Hi vẫn như thường ngày, xử lý chính sự trong Ngự Thư Phòng. Hôm nay là ngày nghỉ ngơi, không thượng triều, cũng chẳng ai vào cung bái kiến. Tuy nhiên hắn là hoàng đế, làm gì có khái niệm nghỉ ngơi, nên vẫn phải cần mẫn làm việc như mọi khi.

Đến chính ngọ, cung nhân đem bữa trưa vào Ngự Thư Phòng, Nguyên Hi mới từ đống tấu chương ngẩng đầu lên.

Rồi hắn chỉ liếc một cái, mặt đã xụ xuống.

Súp cá chép, đậu phụ, thịt luộc trắng... Vì đã vào hè, còn kèm theo một bát chè đậu xanh hạ hỏa giải nhiệt, cực kỳ thanh đạm.

Ngự trù trong cung đương nhiên có thể làm những món thanh đạm này ngon đến mức tuyệt diệu, hương vị không chê vào đâu được. Ăn vài ngày đương nhiên vẫn ổn, nhưng nếu cứ mãi thế này, hắn thật sự chịu không nổi.

Nguyên Hi nhỏ giọng oán thán: "Sao lại là những thứ này nữa..."

Hắn thật sự là hoàng đế sao?

Giống như đang ngồi tù hơn!

Hàn Tẫn Trung thấy hắn không vui, cẩn thận nói: "Bệ hạ, những món này thanh đạm bổ dưỡng, thích hợp nhất để dùng vào mùa hè oi bức."

Bổ cái gì mà bổ! Ăn nữa chắc hắn đi gặp tổ tông luôn mất!

Nguyên Hi tức đến nghiến răng, liếc xéo ông một cái: "Những thứ thanh đạm này trẫm đã ăn bao nhiêu ngày rồi hả?"

"Bệ hạ bớt giận, bệ hạ bớt giận." Hàn Tẫn Trung vội cúi rạp đầu, "Mấy hôm trước bệ hạ vừa nổi cơn khí nghẹn, vẫn nên giữ gìn long thể ạ."

Ông hiểu hoàng đế quá rõ, chắc chắn hắn đang thèm chút món k*ch th*ch, nhưng không được đâu! Hoàng đế mà nổi tính trẻ con thì còn khó dỗ hơn trẻ lên ba, đến chuyện ăn một bữa cơm thôi cũng phải được dỗ dành cả buổi mới chịu ăn.

"Đúng vậy bệ hạ, ăn uống thanh đạm chút, dù sao cũng chẳng hại gì." Ngọc Châu bắt đầu gắp thức ăn cho hắn, "Thân thể khỏe mạnh mới là quan trọng nhất."

Nguyên Hi hừ lạnh một tiếng, không nói nhiều, dù rất không cam lòng, vẫn nghiến răng nghiến lợi động đũa.

Hắn không vui, hắn rất tức, hắn muốn ăn cái khác cơ!

Thế là sau khi no bụng, uống vài ngụm chè đậu xanh, hắn bảo Ngọc Châu: "Thay y phục đi."

Ngọc Châu không hiểu: "Dạ?"

Nguyên Hi nói: "Trẫm dẫn ngươi đi mở mang Ngọc Kinh hơn nghìn năm trước." Dưới sự trị vì của trẫm phồn hoa biết bao!

Ngọc Châu nghe vậy lập tức phấn khích, nàng đến cổ đại biết bao lâu nay, còn chưa từng rời hoàng cung lần nào! Nàng lập tức gật đầu, thay y phục, rồi theo hoàng đế bệ hạ vi phục xuất cung.....

Vào hè, ban ngày trời nắng nóng gay gắt, Cao Hoài Du càng lười ra ngoài hơn.

Nhưng hôm nay đúng vào ngày nghỉ, hoàng đế cuối cùng cũng có lương tâm, không bắt y vào cung làm việc nữa, hiếm hoi được rảnh rỗi. Mấy hôm trước chiếc nhẫn bắn cung y hay dùng bị nứt, đúng lúc cần mua cái mới, thế là y tự mình rời khỏi phủ Thanh Hà Vương, đến tiệm binh khí quen thuộc ở Ngọc Kinh để chọn mua.

Y không thích ra ngoài, nhưng những thứ mình dùng, y vẫn thích tự mình chọn mua. Người dưới không luyện võ bắn tên, chưa chắc chọn được thứ ưng ý.

Người đàn ông trung niên trong tiệm gói lại mấy món y đã chọn, cười hì hì nói: "Khách quan còn cần gì nữa không? Ngài có muốn xem lô hàng mới về không, để tiểu nhân lấy cho ngài xem?"

Cao Hoài Du sợ nhất là lúc mua đồ người ta nhiệt tình chào hàng, vội lắc đầu: "Ta tự xem là được rồi."

Ánh mắt y rơi xuống kệ tủ bên cạnh, nhìn một vòng, đột nhiên bước tới một món đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!