Cao Hoài Du cả đêm không chợp mắt nổi.
Từ Tử Cực Cung trở về phủ Thanh Hà Vương, y cứ ngẩn ngơ như người mất hồn.
Trước đây y chưa từng thấy hoàng đế say rượu, đương nhiên không ngờ rằng hoàng đế say rồi lại có cái tật xấu thích trêu ghẹo người ta.
Thật sự rất đáng ghét! Hắn sao có thể... nói vài câu, động tay động chân thì thôi, sao còn ôm người ta rồi hôn luôn.
Bạo quân! Vô sỉ! Hạ lưu!
Không biết hắn đã trêu ghẹo bao nhiêu người như vậy!
Lúc y xấu hổ, trong đầu lại không tự chủ được hiện lên khuôn mặt hắn kề sát khi hôn y, cùng với đôi mắt thần sắc mê ly như chứa chan tình ý... lập tức cảm thấy môi mình như bị thiêu đốt.
Cơ thể y dễ nóng lên, nóng rồi tự hạ không nổi, giờ đã gần như cần vài khối băng để làm mát.
Hoàng đế kia... thật sự quá đáng ghét!
Y ngẩn ngơ ngồi bên giường hồi lâu, cuối cùng giật phăng áo ngoài, quyết định ngả đầu ngủ luôn, không thèm nghĩ đến tên cẩu hoàng đế kia nữa.
Nhưng y lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được.
Nhắm mắt lại là Nguyên Hi.
Trong đầu như có vô số Nguyên Hi đang bò lổm ngổm.
Nguyên Hi dáng người uy vũ tuấn tú, như con hổ lớn, đè lên người y, dường như che phủ hết từng tấc da tấc thịt y. Nhiệt độ nóng bỏng từ người Nguyên Hi truyền sang, mãnh liệt bá đạo, y muốn trốn cũng không thoát.
Khi hắn cúi đầu hôn y, y cũng không tránh nổi.
Chỉ có thể như con mồi bị cắn chặt, bất lực vô biên.
Thật ra... muốn chống cự một tên say rượu, hình như cũng không quá khó?
Nhưng chính mình lại chẳng có mấy ý định chống cự... có phải đã quen phục tùng hắn quá lâu, nên...
Cao Hoài Du lòng dạ rối bời, trời gần sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi, tỉnh dậy chỉ thấy mắt khô khốc, gần như không mở nổi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn.
Sáng sớm vẫn còn se lạnh, vừa hất chăn ra y đã bị k*ch th*ch đến mức khẽ hắt xì. Đành nhặt áo ngoài đêm qua vứt bừa bên cạnh, định khoác tạm, sau đó tìm thêm bộ quần áo khác thay.
Y theo thói quen sờ xuống thắt lưng, kết quả chỗ thường treo túi hương trang trí trống không. Nhìn xuống đất, sạch sẽ tinh tươm, chẳng có gì.
Túi hương trên người mình đâu...
Cao Hoài Du nhớ lại cảnh hôm qua bị Nguyên Hi đè xuống.....
Chẳng lẽ rơi trong cung rồi?
Túi hương mà y trân quý, lúc này đang nằm trong tay hoàng đế.
Nguyên Hi sáng sớm tỉnh dậy, ngay trước tẩm thất đã phát hiện túi hương này, nhặt lên ngắm nghía vài cái. Thoạt nhìn còn khá đẹp, nhìn kỹ mới thấy thêu thùa thô ráp, mũi kim không đều, Nguyên Hi rất ghét bỏ.
Thứ này là do tiểu cô nương Trường Nhạc làm cho Cao Hoài Du, tiểu cô nương chưa luyện qua mấy việc thêu thùa này, đương nhiên làm không được đẹp lắm.
Vì là tâm ý của tiểu cô nương, Cao Hoài Du mới thường đeo bên người.
Nguyên Hi lật xem, còn thấy trên lớp lót Trường Nhạc thêu mấy chữ nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!