Cao Hoài Du kể lại rõ ràng chuyện của Hoắc Phi, từ việc y nghi ngờ trận chiến Tần Châu năm xưa, tìm được manh mối trong hồ sơ quân đội, Cao Vĩ lừa Hoắc Phi vào cung mưu hại, rồi lấy tội danh mưu phản giết cả nhà Hoắc Phi, đến hôm nay y đến vườn Thanh Phong gặp Cao Chương xin làm chứng, không hề giấu giếm gì hắn.
Nguyên Hi lắng nghe lời của y, suy nghĩ một lát, rồi nói: "Trẫm từng hứa với ngươi, đợi ngươi tra rõ, sẽ vì nhà Hoắc tướng quân minh oan."
Cao Hoài Du trịnh trọng quỳ bái: "Thần tạ ơn bệ hạ!"
"Nhà Hoắc tướng quân oan khuất bao năm, may mà còn có ngươi đòi lại công đạo." Nguyên Hi đỡ y dậy, thở dài, "Hoắc tướng quân dưới suối vàng nếu biết được, hẳn cũng sẽ thấy an ủi."
Chuyện Hoắc Phi là chấp niệm của Cao Hoài Du. Hắn hiểu việc minh oan cho Hoắc Phi quan trọng với y thế nào. Đó là ân sư của y, là rường cột Đại Yên, có y thì Đại Yên có thể vững giang sơn, nhưng Cao Vĩ lại tự tay hủy đi trường thành của mình.
Nếu song kiệt Đại Yên không gặp phải Cao Vĩ, có lẽ đã sánh ngang Vệ Hoắc, lưu danh thiên cổ, chứ không phải người thì bị đánh ngất g**t ch*t, kẻ thì bị ban rượu độc.
May mà, một trong song kiệt Đại Yên giờ đã ở bên hắn, chuyện như vậy sẽ không tái diễn.
Nguyên Hi nhẹ nhàng vỗ vai Cao Hoài Du trấn an, rồi đổi giọng: "Nhưng còn Cao Chương này..."
Cao Hoài Du nói: "Thần ở Kiến Bình, từng có giao tình với hắn, là người đáng tin."
Nguyên Hi cười: "Nếu đáng tin, để hắn đến Thượng Thư Tỉnh nhận một chức vụ đi."
Cao Hoài Du không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, ngẩn ra: "Thần thay Cao Chương tạ ơn bệ hạ."
Cao Chương trước kia cũng là người được Cao Hoài Du tiến cử với Nguyên Hi. Người do y tiến cử, hắn đương nhiên trọng dụng, tiện thể ban thêm cho y công lao tiến cử, mà Cao Chương quả thật làm việc cũng không tệ.
Để lôi kéo đám quý tộc cũ của nước Yên, hắn từng trọng dụng không ít người tiền Yên. Cao Chương là người quen biết rõ ràng, dù Cao Hoài Du không mở miệng xin, hắn cũng định vài ngày nữa sẽ cứu người ra.
Không ngờ Cao Hoài Du nhanh chân hơn... khiến hắn thấy hơi khó chịu.
Vì người khác mà vào cung cầu kiến trẫm!
Hoàng đế không quan tâm thần tử vào cung lí do có hợp lễ hay không. Khó chịu là khó chịu, chẳng cần lý do, phải được dỗ!
"Nhưng..." Nguyên Hi cố ý nói, "Cao khanh, chỉ khi vì người khác mới nhớ đến trẫm... Nói là tạ ơn trẫm, sao lại chẳng có chút lễ tạ nào?"
Cao Hoài Du muốn nói y đã viết sớ tạ ơn nộp lên, ngoài ra thì thật sự không có gì nữa.
Y mới đến Ngọc Kinh hơn một năm, nghèo rớt mồng tơi, đồ trong nhà đều toàn là hoàng đế ban tặng, đâu có gì đáng làm lễ tạ.
Chẳng lẽ lấy đồ hoàng đế ban tặng mà dâng lên? Hơn nữa đồ hoàng đế ban tặng, cũng không phải thật sự cho y, chỉ là để trưng bày, sao có thể tùy tiện mang đi được.
"Thần..."
Nguyên Hi cười: "Chi bằng ở lại, bồi trẫm một lúc."
Không đợi y đồng ý, hắn sai người: "Ban ghế, lấy ít băng."
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nghe hắn sai bảo, hơi kinh ngạc, "Tạ bệ hạ."
Hoàng đế đang chăm sóc y, Cao Hoài Du hiểu.
Bệnh của y rất lạ, ngoài việc không cảm nhận được đau đớn, còn khó tự điều hòa thân nhiệt, dễ bị thời tiết ảnh hưởng. Trời nóng thường sốt, nên nhiều người mắc bệnh này từ nhỏ đã mất mạng vì sốt cao.
Giờ thời tiết chưa nóng đến mức cần dùng băng, hoàng đế lại là người tiết kiệm, đến mùa hè mới dùng băng.
Hiện tại hắn cho người lấy băng đến, đều là vì y.
Cung nhân đặt ghế bên Nguyên Hi, hắn cười: "Lại đây."
Cao Hoài Du bước xuống, ngồi bên cạnh hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!