Chương 25: Bệ hạ dường như có chút ý khác với y.

Cao Hành đã thông đồng với Thái tử Nam Trần một lần, nên giờ không thể lập tức trở lại cung.

Nguyên Hi từ lâu đã không ưa cậu ta, chỉ là vì giữ thể diện, lại muốn dẹp tan mấy lời đồn, nên tìm cớ rằng thị quân thật ra là thư đồng để giải thích với người ngoài, giữ cậu ta lại trong cung.

Giờ Cao Hành cuối cùng cũng gây ra chuyện, Nguyên Hi liền lấy cớ nghi ngờ cậu ta câu kết với Thái tử Nam Trần, ấp ủ mưu đồ bất chính, vui vẻ ném cậu ta đến chùa giam lỏng cùng Thái hậu tiền Yên, giống như những người nhà họ Cao khác.

Cùng bị giam lỏng, nhưng Tiêu Tống được sắp xếp ở Điển Khách Thự thuộc Hồng Lư Tự. Về lễ tiết, Nguyên Hi làm không chê vào đâu được, mà bảo rằng Đại Ngụy đã tận tình làm trọn chức trách của chủ nhà, tiếp đãi Tiêu Tống du ngoạn phương Bắc. Sau đó, Nguyên Hi viết một phong thư sai sứ giả gửi đến Nam Trần, đòi tiền chuộc từ hoàng đế Nam Trần.

Lời lẽ trong thư của Nguyên Hi cực kỳ lịch sự, nhưng nội dung thì khiến người ta tức điên.

Hắn nói Thái tử Nam Trần du ngoạn đến Ngọc Kinh, gặp hắn xem như bạn tri kỷ, cả hai trò chuyện vui vẻ, giao lưu cực kỳ thân thiện. Đại Ngụy nồng nhiệt khoản đãi Thái tử nước bạn, Tiêu Tống cũng rất cảm động, cho rằng nên có qua có lại. Ý chẳng khác gì: "Con trai ngươi tự tìm chết bị ta bắt, muốn ta thả về thì đưa tiền chuộc đây", chỉ là nói cho dễ nghe hơn.

Nhìn thì như bắt cóc, nhưng con tin lại tự ngu ngốc chui đầu vào rọ, Nguyên Hi nếu không trục lợi thì chẳng phải quá ngốc sao.

Bên này, Nguyên Hi tính toán rành mạch. Bên kia, Tiêu Tống đương nhiên không thể ngồi chờ chết.

Nguyên Hi không cần giết hắn, nên hắn có thể tìm cách trốn, dù thất bại cũng chỉ bị bắt lại, còn nếu thành công, Nam Trần sẽ tránh được một lần ngoại giao nhục nhã.

Hậu thế mà viết sử, ghi lại rằng thái tử Nam Trần chạy đến Bắc Ngụy chơi thì bị bắt, hoàng đế phụ thân phải bỏ tiền chuộc về, thì mất mặt cỡ nào. Dù chỉ vì thể diện Nam Trần, hắn cũng phải nghĩ cách nhân lúc Nguyên Hi không để ý mà trốn về.

Nhưng vấn đề là, nhát dao của Cao Hoài Du quá ác.

Tối qua hắn còn cố gượng đi bộ, hôm nay đã nằm trên giường, ngồi dậy thôi cũng khổ sở suýt chết. Hành động bất tiện, đến cả thở cũng đau nhói.

Tiêu Tống tựa vào đầu giường, môi không chút huyết sắc, gương mặt tuấn tú thêm vài phần âm trầm.

Hắn dùng thân phận giả lẻn vào đất nước khác chẳng phải một hai lần, lần nào cũng toàn mạng trở ra, chỉ có lần này là xảy ra chuyện.

Triều Trần phái nhiều thám tử đến các nước, ở nước Yên và nước Ngụy đều có mạng lưới tình báo hoàn chỉnh, thám tử khắp nơi đảm bảo an toàn cho hắn ở nước ngoài. Mỗi lần hắn đều dùng một thân phận không chút sơ hở, dù đi đâu cũng không gây nghi ngờ. Hắn chỉ là người thường, quan binh nước khác chẳng để ý đến một người thường, trừ phi người đó làm gì kinh động đến quan phủ.

Nhưng lần này bị bắt, rõ ràng là Nguyên Hi đã chuẩn bị sẵn.

Từ triều  Trần đến Ngọc Kinh, suốt đường hắn không gặp chuyện gì, sao vừa đến Ngọc Kinh, Nguyên Hi đã biết, còn phái nhiều người đến vây bắt?

Nếu tin đã lộ từ sớm, hắn đáng lẽ phải nhận ra có người trên đường muốn ra tay. Bắt được hắn là công lớn, quan viên nào trên đường lại bỏ qua hắn chứ?

Kết quả lại là chính Nguyên Hi dẫn người đến vây bắt?

Kết luận cuối cùng của hắn là, trong đám thám tử ở Ngọc Kinh có nội gián.

Vậy hắn không thể tùy tiện dùng thám tử ở Ngọc Kinh nữa... Kế hoạch trốn thoát phải nghĩ lại. 

Nguyên Hi sai sứ giả đến Nam Trần, đi đi về về cũng phải mất hơn một tháng, không vội.

"Điện hạ, tin không truyền ra ngoài được." Một thị vệ ở lại chăm sóc sinh hoạt của hắn nhỏ giọng nói.

Tiêu Tống dường như đã đoán trước, cũng không giận, im lặng một lát rồi hỏi: "Cậu thiếu niên kia thì sao..."

Thị vệ bẩm: "Khởi bẩm, theo tin thuộc hạ nghe được, Cao Hành đã bị đưa đến chùa giam lỏng rồi."

Không sao là tốt... Nguyên Hi không làm hại Cao Hành là tốt.

Tiêu Tống thở phào, nghĩ đến Cao Hành, tâm trạng phiền muộn cũng dịu đi nhiều.

Ban đầu hắn rất kinh ngạc khi gặp được thiếu niên mỹ lệ này ở Ngọc Kinh, lần trước gặp A Trĩ là ở Kiến Bình. Hai nơi cách nhau ngàn dặm, một người trẻ tuổi như A Trĩ, làm gì có nhiều lý do để qua lại giữa hai nơi này?

A Trĩ gọi Cao Hoài Du là huynh trưởng...

Trong hoàng thất nước Yên, người trạc tuổi A Trĩ, Tiêu Tống chỉ biết có Cao Hành. Tối qua nghe cậu ta gọi Cao Hoài Du như vậy, hắn đã đoán ra thân phận cậu ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!