Đến tận trưa ngày thứ hai, Cao Hoài Du mới tỉnh giấc.
Đêm qua, hạ nhân thay phiên canh chừng, chườm đá lạnh cho y suốt đêm, cuối cùng cơn sốt cũng lui. Song đầu óc y vẫn nặng trĩu, tinh thần uể oải như mây mù giăng lối.
Ngủ say mà lòng chẳng yên, y liên miên chìm vào ác mộng. Trong mơ, bao chuyện kỳ lạ hiện lên, chân thực đến nao lòng, đến khi tỉnh mới hay chỉ là hư ảo... Song những gì đã thấy, y cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Mơ vốn dĩ là như vậy, đứt quãng, quái dị, ít ai có thể ghi nhớ trọn vẹn.
Y ngồi dậy, Trường Lạc đang canh ngoài nghe tiếng động, vội bước qua bình phong, vào trong nội thất.
"Hầu gia, bệ hạ truyền lệnh, trước khi vết thương lành, ngài không cần phải thượng triều." Trường Lạc tiến lại gần, "Ngài muốn dùng gì? Nô tì sẽ sai nhà bếp chuẩn bị. Sáng nay ngài chưa ăn gì, để nô tì múc cháo nóng, ngài uống tạm trước đã. Trên bàn là dược thiện vừa từ cung ban tới, nhưng đã nguội rồi... Ngài đừng động vào."
Cao Hoài Du cúi nhìn lớp băng quấn chặt trên người, khẽ nói: "Biết rồi... Ngươi tùy ý chuẩn bị là được."
Chờ thương lành... biết bao giờ mới xong. Cấm không cho y thượng triều lâu như thế, hắn thật sự giận đến thế sao...
Trường Lạc rót cho y chén trà, nói: "Sáng nay bệ hạ ban thưởng rất nhiều, còn phái ngự y từ Thái Y Viện đến xem mạch. Ngài cứ an tâm tĩnh dưỡng... Bệ hạ lo cho ngài lắm, dược liệu gửi tới chất đống. Còn bao thứ bổ phẩm... nô tì cũng không rành, mai ngự y đến, nô tì sẽ hỏi kỹ, nấu dược thiện cho ngài."
"Ừm..." Cao Hoài Du khẽ gật đầu.
Trường Lạc hành lễ lui ra, đi chuẩn bị bữa.
Y ngắm nhìn dược thiện đặt bên cạnh, trầm ngâm hồi lâu.
Từ cung gửi tới... ban chút bổ phẩm thì thôi, lại còn nấu sẵn mang sang đây... Một ngày ba bữa, hoàng đế sai người làm xong rồi gửi đến, nào có mấy bề tôi nhận được đãi ngộ ấy?
Y thật sự không hiểu nổi tâm tư của đối phương.
Hắn muốn lợi dụng y để chèn ép đám quý tộc, gần đây lại tỏ ra vô cùng sủng ái y... Y hiểu rõ cả, chỉ là hắn đang diễn cho người khác xem mà thôi.
Nhưng... y dường như đã nghĩ sai rồi chăng?
Diễn cho người khác, cần gì phải đến mức này.
Hắn cũng chẳng cần dùng kế "sủng ái rồi diệt trừ" làm gì, nếu không yên tâm muốn trừ khử y, chỉ cần ban một chén rượu độc là xong.
Đêm qua... hắn thật sự nổi giận.
Giận y không biết tự yêu quý thân mình.
Hắn dường như thật sự sợ y đau, mong y mau chóng lành lặn.
"Hầu gia." Trường Lạc đã đi giờ quay lại, bưng bát cháo gạo, "Ngài uống chút cháo trước."
Cao Hoài Du nhận bát cháo, ánh mắt lại hướng về mặt bàn.
"Trường Lạc..." Y chỉ vào dược thiện đã nguội, "Hâm nóng lại, ta dùng thứ này."
...
Lúc này, hoàng đế vừa dùng xong bữa trưa, đang ở Ngự Thư Phòng viết thư gửi lão hoàng đế Nam Trần.
Bắt được Thái tử Nam Trần, chuyện lớn thế, phải triệu trọng thần đến bàn cách xử trí. Song trong lòng hắn đã có chủ trương, gọi người chỉ để nghe ý kiến, hoàn thiện kế hoạch của mình. Nghe các lão thần cãi nhau cả buổi sáng, hắn bèn định đoạt.
Thư gửi lão hoàng đế Nam Trần viết xong, hắn buông bút, nhàn hạ nhấp ngụm trà.
"Bệ hạ..." Ngọc Châu dâng trà xong, thử dò hỏi, "Điện thoại của nô tì, ngài có thể trả lại không?"
Nguyên Hi suýt quên mất thứ này, hắn còn chưa dùng tới, đương nhiên từ chối: "Trẫm chưa dùng xong."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!