Chương 22: Xuyên sách rồi, ta suýt xoẹt xoẹt chém chém hết nhân vật trong nguyên tác

Ánh mắt của Cao Hoài Du lạnh lẽo đến tột cùng.

Không hiểu vì sao, mỗi khi có người xúi giục y phục quốc, kích động y phản bội Nguyên Hi, y lại cảm thấy một cơn xúc động muốn giết người. Một ngọn lửa giận vô danh trong phút chốc gần như thiêu rụi mọi lý trí của y, như thể chỉ cần nghe thấy câu nói ấy đã là tội ác tày trời đối với y.

Vậy thì y nhất định phải băm vằm kẻ khiến mình phạm tội ác tày trời này thành ngàn mảnh.

"Huynh trưởng..." Cao Hành dường như bị sát khí bất ngờ của y làm cho hoảng sợ.

Cao Hoài Du khẽ nâng tay, nhưng khi nghe thấy giọng nói của Cao Hành, bàn tay ấy lại thu về. Y xoa nhẹ chuôi thanh đoản đao một lúc, cuối cùng vẫn không ra tay.

Một đứa trẻ chỉ mới mười bốn tuổi, y cần gì phải trách cứ nặng nề.

Hơn nữa, Cao Hành được hoàng đế cho phép rời cung, đến phủ An Dương Hầu rồi chết... Chẳng lẽ lại nói Cao Hành định hành thích y, nên bị y giết? Lần này y không giải thích nổi đâu.

Y hít sâu một hơi, từ từ bình tĩnh lại.

Bình thường y sẽ không nổi giận với một đứa trẻ chẳng biết gì như thế này, nhưng khi Cao Hành thốt ra câu nói muốn phục quốc, trong đầu y hiện lên vô số hình ảnh Cao Hành khởi binh làm loạn, như thể y đã thực sự chứng kiến cảnh tượng kia...

Khoảnh khắc ấy, cơn thịnh nộ và hận thù đủ để khiến y đánh mất vẻ ôn hòa điềm đạm vốn có.

Ngươi thật sự sẽ làm thế sao... Cao Hoài Du nhìn Cao Hành, lại một lần nữa siết chặt chuôi đao trong tay.

Phục quốc... nói thì nói vậy thôi, nếu Cao Hành thực sự dám làm, y sẽ không chút do dự g**t ch*t Cao Hành.

"Huynh trưởng... Đại Yên diệt vong, chẳng lẽ huynh không đau lòng sao?" Cao Hành dưới ánh mắt lạnh lùng của y, vẫn cố lấy hết dũng khí, "Huynh chẳng lẽ không hận Nguyên Hi sao..."

"Hận hắn?" Cao Hoài Du khẽ cười thành tiếng, "Hắn cứu ta, kéo ta từ Quỷ Môn Quan trở về, ta vì sao phải hận hắn?"

"Nhưng huynh là người Đại Yên, là con cháu nhà họ Cao-"

"Đại Yên rơi vào kết cục như hôm nay..." Cao Hoài Du cắt lời y, nụ cười càng thêm châm biếm, nói ra những lời với Cao Hành mà cực kỳ tàn nhẫn, "Ta rất vui."

Nhìn đám ngu xuẩn chỉ biết bổ nhiệm người thân, hại chết trung lương nhận lấy báo ứng, không có gì khiến y sảng khoái hơn thế.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ... Chỉ diệt quốc thôi sao, bọn chúng chẳng phải vẫn đang sống tốt sao? Báo ứng còn chưa xong đâu.

Cao Hành kinh ngạc: "Huynh trưởng..."

Là người nhà họ Cao, vậy mà lại nói ra những lời như thế, rốt cuộc Cao Hoài Du hận hoàng tộc họ Cao đến mức nào?

"Ta cả đời này chỉ mong được phò tá một minh quân, thấy thiên hạ thái bình, dân chúng an vui." Cao Hoài Du cười lạnh, "Mà Đại Yên, không có minh quân như thế!"

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Cao Hành, y phất tay áo đứng dậy, bước thẳng ra ngoài: "Trường Nhạc, tiễn khách."

...

Nguyên Hi đổi một bộ thường phục giản dị mà tao nhã, bước lên nhã gian tầng hai của Hương Mãn Lâu.

Đây là một tửu lâu khá nổi tiếng ở Ngọc Kinh, giá cả phải chăng, giữa đại sảnh còn dựng một sân khấu mời vũ cơ và nhạc nhân nhảy múa, hát khúc để thu hút khách. Đến tối, không ít người sẽ hẹn vài ba bằng hữu đến đây gọi vài món ăn, uống rượu trò chuyện, không khí vô cùng náo nhiệt.

Tuy Nguyên Hi xuất thân danh môn, giờ lại là hoàng đế, nhưng hắn không có thói quen xa hoa kiêu kỳ. Những nơi cực kỳ sang trọng phù phiếm hắn sẽ đến, nhưng những chỗ đông đúc dân chúng như thế này hắn cũng rất thích. Hồi còn dẫn quân ngoài biên ải, hắn từng tự mình xuống ruộng trồng lúa, càng như vậy hắn càng không có cảm giác tự cao tự đại hơn người.

Nhưng hôm nay hắn đến đây, chỉ vì Cao Hành đang ở đây.

Sau khi bị Cao Hoài Du đuổi khỏi phủ An Dương Hầu, Cao Hành đến phủ Ôn Quốc công, lại đi gặp phu nhân Hàn Quốc là Hồ thị. Sau đó, cậu ta gặp Tiêu Tống, thái tử triều Trần đang cải trang thành thương nhân.

Năm đó ở kinh thành Kiến Bình của Yên quốc, Tiêu Tống từng gặp qua Cao Hành khi cậu ta lẻn ra ngoài cung để đi chơi, nhưng giờ đây Cao Hành đã trưởng thành hơn nhiều, hắn nhất thời không nhận ra.

Hai người trò chuyện một lúc, nhanh chóng nhận ra nhau qua thân phận giả năm xưa, Tiêu Tống liền mời cậu ta đến Hương Mãn Lâu ôn chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!