"Dạ Hoàng Hôn, bị An Dương Hầu một mũi tên bắn chết?" Ngọc Châu kinh ngạc.
Ảnh vệ trung khuyển công trong nguyên tác, giúp Cao Hành làm không ít việc, cứ thế mà ngỏm? Còn bị một trong những công chính là Cao Hoài Du giết?
Mọi chuyện hoàn toàn đi theo hướng nàng không thể lường trước!
"Thay đổi lớn quá... Nô tì cầm nguyên tác còn có ích gì nữa?" Ngọc Châu nhìn điện thoại lưu lại toàn bộ nội dung, hoàn toàn bối rối.
Loạn xà ngầu hết cả rồi! Chẳng còn bám theo nguyên tác tí nào! Dàn nhân vật chính giờ đã chết mất một người, các tình tiết sau này không thể dự đoán được nữa! Biết diễn biến sau của nguyên tác thì có tác dụng gì chứ?
Nàng tuyệt vọng thoát giao diện app đọc tiểu thuyết. Nguyên Hi bên cạnh nhìn thấy màn hình điện thoại của nàng, hiếu kỳ hỏi: "Thứ đó của ngươi... sao có thể biến ra tranh?"
Hơn nữa còn giống y như thật.
Màn hình điện thoại của Ngọc Châu là ảnh chụp chung mặc hán phục với bạn thân, không phải kiểu thịnh hành thời Nguyên Hi, trong mắt hắn miễn cưỡng không tính là loại trang phục quá kỳ dị.
Nguyên Hi nhìn màn hình rồi nhìn nàng, thật sự tò mò thứ này vẽ bằng chất liệu gì, sao lại giống hệt như thật, tinh xảo đến từng sợi tóc.
"Bệ hạ, đây là ảnh chụp, không phải tranh, camera điện thoại có thể lưu lại hình ảnh mà ngài thấy." Nói rồi cô giơ điện thoại chụp một tấm cho Nguyên Hi xem.
Thú vị.
Nguyên Hi đưa tay: "Cho trẫm xem."
"Ngài dùng ngón tay nhấn vào đây, là có thể chụp ảnh." Ngọc Châu ngoan ngoãn đưa điện thoại, còn kiên nhẫn dạy hắn cách chụp.
Nguyên Hi nhấn chụp nàng một cái, lại chụp bút mực giấy nghiên trên bàn mình, mặt không lộ cảm xúc, nhưng tay thì đã cầm điện thoại chơi say mê.
Đồ của hậu thế thật kỳ diệu, lần sau gặp Hoài Du, chẳng phải có thể chụp vài tấm để ngắm sao!
"Còn có thể quay video nữa cơ!" Ngọc Châu dường như rất đắc ý, lại biểu diễn chức năng quay video cho Nguyên Hi.
"Cái này tốt." Nguyên Hi vuốt cằm, "Nếu thám tử của trẫm ai cũng có một cái, đi do thám chẳng phải dễ hơn sao?"
"Nhưng nô tì chỉ có một cái thôi..." Ngọc Châu thở dài, "Bệ hạ... Ngài đừng nghĩ bảo nô tì làm ra thứ giống thế nha, nô tì thật sự không biết đâu!"
Nguyên Hi thất vọng: "Thôi được. Nhưng ngươi phải đưa thứ này cho trẫm."
"Hả?" Ngọc Châu có chút không nỡ, cuộc sống thời cổ đại nhàm chán thế nào, trong điện thoại ít nhất còn vài trò chơi không cần mạng.
"Dạ Hoàng Hôn chết rồi, nguyên tác của ngươi còn tác dụng gì?" Nguyên Hi cười tủm tỉm hù dọa nàng.
Ngọc Châu nhanh như chớp lao đến ôm chân hắn: "Bệ hạ – Nô tì trung thành tuyệt đối với ngài! Nô tì còn có chỗ hữu dụng khác mà! Ngài muốn gì nô tì cũng cho!"
"Chậc... Đứng dậy!" Nguyên Hi bất đắc dĩ, "Ngươi yên tâm, trẫm chỉ mượn dùng thôi, sau này sẽ trả lại cho ngươi."
"Ngài muốn dùng bao lâu thì dùng! Cái gì không biết nô tì dạy ngài!" Ngọc Châu lập tức hai tay dâng điện thoại.
Nguyên Hi rất trơ trẽn nhận lấy, nhét vào ngực, rồi mới nói chuyện chính: "Trong nguyên tác, Cao Hành ra ngoài thăm Hồ thị, ở Ngọc Kinh gặp Tiêu Tống?"
Ngọc Châu gật đầu: "Tiêu Tống giả làm thương nhân vào Ngọc Kinh, tình cờ gặp Cao Hành, hai người vừa gặp đã thân thiết, sau đó Tiêu Tống phái người điều tra thân phận Cao Hành, biết hắn là nam sủng trong cung."
Nguyên Hi nghe mà trợn trắng mắt: "Tiêu Tống, một Thái tử triều Trần, lại rảnh rỗi chạy đến kinh thành nước địch?"
Triều Trần chắc chắn có gián điệp ở Đại Ngụy, làm giả thân phận và giấy thông hành cho Tiêu Tống chắc chắn được, nhưng Tiêu Tống là Thái tử, có cần mạo hiểm vào lãnh thổ nước địch không? Lại còn vào sâu trong kinh thành như vậy?
Đại Ngụy đâu phải không ai biết mặt hắn, đặc biệt là thích khách Đại Ngụy. Triều Trần có thể ám sát người Đại Ngụy, Đại Ngụy dĩ nhiên cũng có thể ám sát người triều Trần, Thái tử triều Trần lại là mục tiêu chính, lẽ nào thích khách không biết mục tiêu trông như thế nào?
Dám bén mảng đến Ngọc Kinh, đúng là chê mình sống lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!