An Dương Hầu bị ám sát.
Nghe tin này, Nguyên Hi lập tức rời cung.
Triều đình đều biết An Dương Hầu hiện tại được hoàng đế sủng ái thế nào. Thêm vào đó, hoàng đế từng dặn chú ý việc qua lại giữa Cao Hoài Du và nhà họ Cao, nên chỉ cần chút động tĩnh bên đó cũng truyền đến tai hắn. Lần này, Cao Hoài Du bị ám sát ngay tại nhà, phủ Kinh Triệu Doãn nhận báo án từ phủ An Dương Hầu, lập tức báo cáo lên hoàng cung.
Khi hoàng đế đến phủ An Dương Hầu, nơi này đã bị sai nha của phủ Kinh Triệu Doãn bao vây, kín như nêm. Trong sân, người đang khảo sát hiện trường, Cao Hoài Du ngồi một bên im lặng, giữa lông mày thoáng nét u sầu, như thể vừa bị ám sát, giờ vẫn còn chút sợ hãi.
"Bệ hạ giá lâm–"
Nguyên Hi bước vào, mọi người trong sân dừng lại hành lễ.
"Miễn lễ." Nguyên Hi ra hiệu cho mọi người đứng dậy, vội bước đến chỗ Cao Hoài Du, "Cao khanh, có kẻ ám sát khanh sao? Khanh có bị thương chỗ nào không?"
Hắn vừa nói vừa cẩn thận quan sát Cao Hoài Du từ trên xuống dưới, thấy y không có vết thương, ngay cả vết máu cũng không, mới thở phào.
"Khanh bị hoảng sợ sao?" Trong mắt Nguyên Hi, Cao Hoài Du dịu dàng như nước của hắn rất cần sự che chở về mặt tình cảm. Gặp chuyện thích khách ám sát, Cao Hoài Du chắc chắn sẽ buồn vì có người muốn lấy mạng y, hắn phải an ủi một phen mới được.
Cao Hoài Du thấy ánh mắt lo lắng của hắn, khẽ ngẩn ra: "Thần không sao."
Nguyên Hi lúc này mới nhìn quanh sân, trên nền đá xanh loang lổ máu, thi thể người đàn ông áo đen trợn trừng nằm đó, chết không nhắm mắt, khuôn mặt cứng đờ như còn lưu lại vẻ kinh ngạc lúc chết.
"Bệ hạ, may mà An Dương Hầu thân thủ bất phàm, thích khách bị một mũi tên bắn chết, không thể làm hại Hầu gia." Kinh Triệu Doãn Lưu Tề tiến lên báo cáo tình hình, tiện thể nịnh nọt Thanh Hà Vương sắp được phong tước.
Nguyên Hi hơi yên tâm, hỏi Lưu Tề: "Thích khách là ai, có manh mối gì không?"
Thật ra trên đường đến, hắn đã có suy đoán. Lúc này muốn lấy mạng Cao Hoài Du, chỉ có hai nhóm người: hoặc là nhà họ Cao muốn trừ khử y, hoặc là nhà họ Dương muốn mượn cớ gây chuyện.
Nhưng nghĩ kỹ, trừ phi nhà họ Dương phát điên hoặc quá ngu, nếu không chẳng thể nào ám sát lộ liễu như thế. Họ muốn lợi dụng lễ phong Thanh Hà Vương để gây rối, chứ không thật sự muốn lấy mạng Cao Hoài Du.
Vậy chỉ còn một khả năng: nhà họ Cao vẫn không buông tha y.
Lưu Tề đáp: "Chưa tìm được dấu hiệu gì trên người thích khách, nhưng cánh tay trái của hắn có hình xăm phượng hoàng."
Nguyên Hi lập tức hiểu ra, quả nhiên là đám tử sĩ nước Yên giở trò, đúng với phong cách của chúng. Ám sát hắn chưa đủ, giờ lại ra tay với Cao Hoài Du?
Nhưng hình xăm phượng hoàng trên tay trái... chẳng lẽ là thủ lĩnh ảnh vệ hoàng thất nước Yên?
"Dạ Hoàng Hôn..." Nguyên Hi cố nhịn cười. Mà thật sự quá buồn cười, người mà hắn mạo hiểm bố trí mai phục cũng không bắt được, vậy mà bị Cao Hoài Du một mũi tên bắn chết? Chẳng phải Dạ Hoàng Hôn là một trong những công chính của Cao Hành sao? Cứ thế mà chết?
Cũng tốt, đỡ được nhiều việc... Đáng tiếc hắn không được thấy cảnh Cao Hoài Du giương cung.
Nhìn dáng vẻ Dạ Hoàng Hôn lúc chết, chắc chắn đã xem thường Cao Hoài Du, kết quả bị y nhanh như chớp kéo cung bắn chết.
Thật không biết tự lượng sức gì hết, tài cưỡi ngựa bắn cung của Cao Hoài Du không thua gì hắn – kẻ vốn từng tự hào mình bách phát bách trúng. Loại thích khách giỏi cận chiến này, chỉ sợ vừa lộ diện, đã bị một mũi tên xuyên thủng từ khoảng cách xa.
Nguyên Hi trong lòng cảm thán hành động bất ngờ của Cao Hoài Du, xuýt xoa vì tài bắn cung của y cao siêu thế nào, còn Cao Hoài Du thì vì cái tên hắn mới thốt ra mà thầm kinh ngạc.
Hình xăm phượng hoàng gì cơ, Cao Hoài Du không quen thuộc Ám Thần Ti, đương nhiên không biết đặc điểm này trên người Dạ Hoàng Hôn. Lúc này y bỗng nhớ lại hôm ở hành cung Ngự Lâm Uyển bị ám sát, hoàng đế dường như tìm người có hình xăm phượng hoàng trên tay... Hóa ra là tìm Dạ Hoàng Hôn? Bệ hạ sớm đã biết sự tồn tại của Ám Thần Ti?
Như vậy càng tốt, vụ ám sát trực tiếp chỉ về hoàng thất nước Yên, đỡ cho y phải tìm cách đổ tội lên nhà họ Cao.
"Bệ hạ vừa nói... Dạ Hoàng Hôn?" Cao Hoài Du cố ý lộ vẻ ngạc nhiên.
Nguyên Hi nhìn y: "Thủ lĩnh ảnh vệ nước Yên, Hoài Du từng nghe qua?"
"Thần từng tiếp xúc với ảnh vệ hoàng thất, là Ám Thần Ti." Cao Hoài Du cúi mắt, "Ám Thần Ti xưa nay nghe lệnh Cao Vĩ... Thần nghe nói khi quân Ngụy diệt nước Yên, Ám Thần Ti để bảo vệ Cao Vĩ chạy trốn lên Bắc cảnh, đầu quân cho Ô Hoàn, chết quá nửa, đã tổn thương nguyên khí. Không ngờ bọn chúng lại có thể lẻn vào Ngọc Kinh."
Nguyên Hi chỉ cười mà không nói. Đám người Ám Thần Ti kia chẳng những lẻn được vào Ngọc Kinh, mà gần như chuyện gì cũng làm được. Ngự Lâm Uyển phòng bị nghiêm ngặt là thế, vậy mà chúng vẫn có thể động tay chân lên chiến mã của hắn, thậm chí chỉ trong một ngày đã hai phen ám sát thiên tử – ban ngày một lần, ban đêm một lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!