Chương 17: Hoàn toàn xác thực tin đồn có tư tình với hoàng đế

"Thật ra nô tì cũng thấy đoạn này viết rất bất hợp lý..." Ngọc Châu bỗng dưng lúng túng, "Nhân vật chính là Cao Hành, ai cũng thích hắn, nên cái gì cũng gán lên người hắn."

Trong tiểu thuyết, khi Nguyên Hi bệnh nặng, Cao Hoài Du đã cầu một Thủ Tâm bội tặng hắn để lấy lòng tin, nhưng thật ra đang ngầm báo thù cho Cao Hành – người từng bị tra công Nguyên Hi cưỡng ép.

Trong nguyên tác, Cao Hoài Du là một gã công đầy tâm cơ, cực kỳ biết chơi đùa tình cảm, luôn giữ mối quan hệ mập mờ với Nguyên Hi. Sau khi Nguyên Hi thả Cao Hành rời khỏi Ngọc Kinh, thực ra hắn cũng muốn tìm bóng dáng Cao Hành trên người Cao Hoài Du. Cao Hoài Du lợi dụng tình cảm của Nguyên Hi để báo thù, nên việc tặng quà lấy lòng tin cũng được biên khá tròn trịa, xem như hợp lý.

Nhưng sau đó, nàng đọc bình luận, biết chuyện tặng Thủ Tâm bội là thật, không phải tác giả bịa ra, và món đồ này còn được chôn theo hoàng lăng.

Lúc đó nàng đã thấy không ổn. Thần tử tặng quà cho hoàng đế là bình thường, nhưng một vị vua lại đem quà của thần tử chôn theo trong quan tài, thì đáng để suy ngẫm.

Dù sao trong lịch sử thực, Nguyên Hi đối với Cao Hoài Du không thể là giả tình ý giả dịu dàng được.

Cũng vì thế, CP phụ Nguyên Hi và Cao Hoài Du, một tra công và một công chính, có một nhóm shipper rất trung thành. Nhưng họ thường hay bị fan cuồng của thụ chính mắng là thích đi đường 'tà đạo'.

Lúc đọc bình luận nàng còn chẳng cảm thấy gì, nhưng giờ nghe chính Nguyên Hi nói vậy, nàng bắt đầu thấy xấu hổ thay cho tác giả.

Bao nhiêu người khen tác giả dù chỉ viết tiểu thuyết đồng nhân, nhưng kết hợp sử liệu và hư cấu một cách vô cùng hợp lý... thế mà rốt cuộc, những gì cô ta viết ra hoàn toàn chẳng dính dáng đến thực tế gì hết, hợp lý chỗ nào nói nghe coi! Nếu nàng mà là tác giả, nghe Nguyên Hi đích thân đính chính như thế, chắc đã xóa tài khoản xong ẩn cư luôn rồi.

"Còn có kẻ dám hạ độc trẫm thật sao..." Nguyên Hi xoa ngực vẫn còn hơi đau tức. Vì chuyện đồ mai táng bị kẻ khác động tay mà tức giận, giờ hắn mới phát hiện mình lạc đề.

Ngọc Châu nói hậu thế phát hiện chất độc trên thi cốt của hắn.

Vậy kẻ nào to gan, có thể hạ độc hắn?

"Đây chỉ là suy đoán... chưa có kết luận chắc chắn." Ngọc Châu ngừng một chút, "Trong tiểu thuyết, chính là An Dương Hầu đã hạ độc ngài. Nên nô tì mới bảo ngài đề phòng y."

"Nhưng nếu Hoài Du không thích Cao Hành, thì chẳng có lý do gì để giết trẫm." Nguyên Hi chỉ thấy càng khó chịu, không chỉ ngực đau tức, đầu cũng đau.

Hắn nên đề phòng ai đây? Nếu cái chết của hắn không phải vì bệnh nặng, vậy năm đó hắn bị người ta âm thầm hạ độc mà chết? Kẻ hại hắn dĩ nhiên không thể là Cao Hoài Du...

Vậy trong tiểu thuyết này, nếu Cao Hoài Du không ra tay với hắn, thì không cần lo chuyện này? Hay sẽ có người khác hại hắn?

Biến động quá lớn, giờ chỉ đành tạm đi một bước, tính một bước thôi.

---

Cùng lúc đó, trong Phúc An Cung, Dương Quý phi đang khóc lóc với Thái thượng hoàng Nguyên Dụ.

Ca ca nàng – Dương Thao – vừa bị Nguyên Hi mắng một trận, cháu trai Dương Tây lại vì chuyện lễ phong Thanh Hà Vương mà mất chức. Ai cũng biết hoàng đế cố ý chỉnh người, nhưng chẳng mấy ai dám lên tiếng bênh vực nhà họ Dương.

Dương Quý phi chỉ biết chạy đến Phúc An Cung khóc với Nguyên Dụ: "Bệ hạ, hoàng đế mắng huynh trưởng thần thiếp, lại giáng chức con trai hắn, hoàng đế quả là muốn diệt trừ nhà thiếp!"

"Chỉ vì phong Thanh Hà Vương, Lục lang mắng Dương Tây làm việc không tốt, bảo hắn về nhà... Dương Tây bao năm qua luôn quản lý Lễ bộ, có bao giờ phạm sai lầm? Lục lang nhất quyết đòi tăng quy cách lễ phong gấp đôi, lại bảo là Dương Tây làm việc không ra gì... Đây thật sự... cháu trai thần thiếp oan uổng quá!"

Nguyên Dụ nổi giận: "Tên nghịch tử này! Để đối phó trẫm, lại phong một kẻ tàn dư nước Yên làm vương?"

"Không chỉ có thế! Rõ ràng Lục lang vượt chế, hoàn toàn không coi gia pháp tổ tông ra gì." Dương quý phi lau nước mắt, "Thiếp không phải chỉ biết bênh vực cháu mình, nhưng Lục lang vốn không phải người bệ hạ chọn... Hắn vừa lên ngôi đã giáng chức hết những bằng hữu của bệ hạ, đuổi nửa triều đình về nhà. Giờ đến cả huynh trưởng thiếp cũng không tha... Huynh trưởng thiếp chịu uất ức chỉ là chuyện nhỏ, nhưng hắn hành xử thế này, đắc tội toàn bộ thế gia, sau này xã tắc biết làm sao đây?"

Bà ta thấy Thái thượng hoàng đã nổi giận, khóc càng thê thảm, bắt đầu liệt kê tội trạng Nguyên Hi: "Lục lang lên ngôi mới hai năm, gần nửa triều đình bị hắn đuổi về. Thôi thì cũng được, nhưng ngay cả cung nữ trong cung cũng bị hắn giải tán hàng nghìn người. Bệ hạ ở Phúc An Cung giờ chỉ có trăm cung nhân, chẳng phải cố ý bạc đãi ngài sao? Bệ hạ, hắn bất hiếu... Nhà họ Dương năm đó là tâm phúc của ngài, hắn không phải muốn hủy nhà họ Dương, mà là muốn ra tay với ngài!"

Nguyên Dụ sao không nghe ra bà ta đang xúi giục mình dạy dỗ nghịch tử, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, ông ta tức đến phát rồ: "Nhưng trẫm còn làm được gì? Giờ trẫm là người định đoạt sao? Ngươi còn tưởng như xưa, đến đây khóc vài câu là trẫm có thể làm chủ cho ngươi ư?"

Xưa kia, hễ Dương Quý phi có mâu thuẫn với Nguyên Hi, đều đến cầu Nguyên Dụ làm chủ. Khi đó Nguyên Dụ đương nhiên có thể mắng Nguyên Hi một trận, bắt hắn quỳ xuống xin lỗi. Nhưng giờ đã khác xưa, ông ta muốn ra khỏi hoàng cung còn chẳng được, làm sao có thể làm chủ cho bà ta? 

Bà ta đến cầu xin khóc lóc, ngoài việc khiến ông ta nhớ lại cảnh ngộ thảm hại hiện tại mà càng bực bội, thì chẳng có tác dụng gì khác.

Dương Quý phi cảm nhận được phần nào cơn giận của ông hướng về mình, càng thấy ấm ức: "Bệ hạ... Ngài là quân phụ! Chẳng lẽ ngài và thiếp cứ mãi như thế này? Thiếp... hai năm nay chịu uất ức, mà ngài còn uất ức hơn!"

Lần này bà ta thật sự đau lòng, khóc rất chân thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!