Chương 16: Hắn là tra công, sao có thể kìm được mà không cười chứ

Nhà họ Cao khi đến Ngọc Kinh, vẫn luôn muốn liên hôn với Nguyên Hi.

Nguyên Hi cần danh tiếng nhân nghĩa, còn họ thì cần vài năm bình yên, vậy nên chỉ cần gả một nữ tử từ trong tộc sang là được. Dù Nguyên Hi không muốn công chúa mà đòi Cao Hành, nhưng mục đích của họ cũng xem như đạt được.

Nam hay nữ chẳng quan trọng, quan trọng là có thể khiến cho Nguyên Hi phải kiêng dè, dập tắt ý định sát hại tộc họ.

Sau yến tiệc hôm trước, sau khi Cao Hoài Du qua đêm trong hoàng cung, ở lại Cảnh Minh Cung, đã bắt đầu xuất hiện vài lời đồn đãi.

Tin đồn chẳng qua chính là: hoàng đế bệ hạ cuối cùng không kìm nổi tình cảm, đã ngủ với Cao Hoài Du.

Nhưng khi đến tai người nhà họ Cao, những kẻ một lòng muốn liên hôn với Nguyên Hi, điều này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.

Cao Hoài Du hận bọn họ thấu xương, sau khi đến nước Ngụy lại được hoàng đế sủng ái, vốn đã rất có khả năng xúi giục hoàng đế trả thù họ. Giờ Cao Hành còn chưa được sủng ái, vậy mà kẻ thù không đội trời chung Cao Hoài Du lại được phong Thanh Hà Vương, còn "cấu kết" với hoàng đế. Họ sau này còn đường sống nữa không?

Nguyên Hi hoàn toàn phớt lờ sự lấy lòng của nhà họ Cao, cứng mềm đều không ăn, chỉ có Cao Hành là được hắn đòi vào cung. Vậy Cao Hành chính là người duy nhất có thể đối đầu với Cao Hoài Du.

Họ quá kiêng dè Cao Hoài Du, nên đã bất chấp mọi thủ đoạn, dù là dựa vào một người đàn ông dùng sắc mê hoặc... thì đã sao?

Ngày hôm sau, cựu Thái hậu nước Yên, nay là Hàn Quốc phu nhân họ Hồ, vào cung thăm Cao Hành.

Sau khi Cao Hành vào cung, ngoài hôm yến tiệc cùng xuất hiện, hai mẹ con chưa từng gặp lại.

Khi Hồ Thái hậu bước vào điện, Cao Hành đang dựa trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi không chút huyết sắc, chẳng còn vẻ diễm lệ mê hoặc ngày nào. Đôi mắt đờ đẫn, ánh nhìn chẳng biết rơi vào đâu, cả người như xác không hồn.

"Hành nhi... sao con thành ra thế này..." Hồ thị thấy cậu ta tiều tụy như vậy, lòng đau như cắt.

Cao Hành nghe tiếng, lấy lại tinh thần: "Mẫu hậu..."

"Hành nhi..." Hồ thị tiến lên ôm chặt đứa con út, nước mắt làm nhòe cả phấn son.

Khác hẳn với sự kích động của bà, Cao Hành ngồi đó bất động, không đáp lại. Hồi lâu, cậu ta lạnh nhạt đẩy mẫu thân mình ra.

Hồ thị kinh ngạc nhìn cậu ta, phát hiện ánh mắt con trai nhìn mình lạnh lẽo đến tận cùng.

Cao Hành nhìn thẳng vào mẫu thân: "Mẫu hậu... là người và hoàng huynh đưa con vào cung... đúng không?"

Hồ thị thoáng hoảng loạn, nhưng lập tức phủ nhận: "Không phải! Mẫu hậu và hoàng huynh của con, sao có thể đẩy con vào hố lửa..."

Cao Hành nở nụ cười thê lương: "Vậy sao?"

"Là Nguyên Hi, tên khốn đó..." Hồ thị mắt ngấn lệ, khóc lóc thảm thiết, "Hoàng huynh con vốn muốn chọn một nữ nhân trong hoàng thất đưa vào hậu cung, nhưng Nguyên Hi lại chỉ đích danh con! Là mẫu hậu vô năng, không bảo vệ được con..."

"Vậy hôm nay mẫu hậu đến đây làm gì?" Cao Hành dường như chẳng hề bị lay động, "An ủi con, hay khuyên con chấp nhận số phận, khuất th*n d*** hắn?"

Hồ thị nét mặt đang đau buồn bỗng cứng lại: "Con... Hành nhi..."

"Con không chấp nhận..." Cao Hành nghiến răng, "Nếu phải chấp nhận làm kẻ bị giam cầm trong cung cấm của hắn, con thà chết còn hơn!"

"Hành nhi! Đừng nghĩ như vậy!" Hồ thị kinh hãi, nắm chặt tay cậu ta, "Hành nhi, mạng sống cả nhà họ Cao đều nằm trong tay con, con biết không?"

Cao Hành toàn thân chấn động, như rơi vào hầm băng. Cậu ta sững sờ, kinh ngạc nhìn Hồ thị, giọng run rẩy: "Mẫu hậu... ý người là sao?"

Hồ thị thở dài: "Hành nhi, mẫu hậu sẽ nói thẳng với con. Nhà họ Cao phải liên hôn với nhà Nguyên mới mong được bảo toàn mạng. Nguyên Hi năm đó giết huynh giam cha, giờ rất coi trọng danh tiếng, muốn giữ danh nhân nghĩa, sẽ không dễ dàng ra tay với nhà họ Cao đã liên hôn với hắn. Mà hắn chỉ muốn con... đích danh muốn con!"

Cao Hành nắm chặt tay, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt.

"Hành nhi, Cao Lãng hận nhà họ Cao thấu xương, lại được Nguyên Hi sủng tín, con biết đấy... nếu hắn xúi giục Nguyên Hi trả thù, chúng ta sẽ ra sao? Bên cạnh Nguyên Hi cần có người nói đỡ cho nhà họ Cao."

Hồ thị nhẹ nhàng v**t v* má cậu ta, "Nếu con có bản lĩnh khiến Nguyên Hi tin tưởng con... Binh mạnh, đánh tướng; binh trí, đánh vào tình cảm. Hành nhi, Tây Thi chỉ là một nữ nhân còn làm được, chẳng lẽ con không làm được sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!